Người Đùa Giỡn Với Tử Thần
Câu chuyện kể về cuộc chiến cân não giữa người chiến sĩ phá bom Vương Đình Nhỏ và những quả bom từ trường tinh quái của quân đội Mỹ tại tọa độ chết Ngã ba Đồng Lộc, nơi anh đã dùng trí tuệ và sự can trường để tước ngòi nổ tử thần, mở đường cho xe ta ra tiền tuyến.
Những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là túi bom khốc liệt nhất của dải đất miền Trung. Để cắt đứt tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam, không quân Mỹ không chỉ thả bom phá mà còn rải xuống đây hàng nghìn quả bom từ trường — loại bom cực kỳ tinh quái, chỉ cần có tiếng động cơ xe hoặc một vật kim loại đi qua là lập tức kích nổ. Giữa mảnh đất bị xới tung không còn một cọng cỏ, có một người đàn ông nhỏ nhắn, nước da đen sạm nhưng đôi mắt sáng quắc, luôn đi đầu trong những công việc nguy hiểm nhất. Đó là Vương Đình Nhỏ, Đội phó Đội phá bom Đồng Lộc.
Một chiều tháng 7, bầu trời Đồng Lộc vừa dứt tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Một quả bom từ trường khổng lồ nặng gần một tấn nằm vắt vẻo ngay sát mép đường độc đạo, nửa thân chìm dưới lòng đất. Đợt xe chi viện gồm 20 chiếc chở xăng dầu đang dừng lại ở chân đèo, chỉ còn 2 tiếng nữa là trời tối, nếu không kích nổ quả bom này, cả đoàn xe sẽ làm mồi cho máy bay địch đêm nay.
"Trận này nguy hiểm lắm, để tôi dùng bộc phá giật nổ từ xa!" — Một chiến sĩ trẻ sốt sắng. Vương Đình Nhỏ ngăn lại, lắc đầu: "Không được, quả bom này nằm quá sát hộ lan và ngầm đá, nếu dùng bộc phá lớn đánh nổ tung, đường sẽ bị sập, xe không qua được. Phải tháo kíp nổ hoặc dùng mẹo cho nó nổ nhỏ."
Nói rồi, anh quay sang đồng đội, cởi bỏ chiếc mũ cối và mọi vật dụng bằng kim loại trên người bao gồm cả thắt lưng, chỉ độc một chiếc quần đùi và chiếc búa đục nhỏ. Anh cười khà khà: "Để thằng Nhỏ này vào 'khám bệnh' cho nó xem sao."
Anh một mình trườn lên bãi bom hoang tàn. Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió lào thổi rát mặt. Quả bom nằm kia, xám xịt và lạnh ngắt như một con quái vật đang ngủ say. Vương Đình Nhỏ áp tai vào thân bom, lắng nghe tiếng "tích tắc" của bộ đếm thời gian bên trong.
Mồ hôi trộn lẫn bụi than bám đầy trên trán anh, chảy xuống cay xè cả mắt nhưng anh không dám lau. Tay anh giữ chiếc búa đục, nhẹ nhàng, thanh thoát từng milimet như một bác sĩ phẫu thuật đang gỡ từng mạch máu nhỏ. Chỉ cần một cái run tay, một sự va chạm mạnh, quả bom sẽ thổi bay anh thành tro bụi.
"Cạch." — Một tiếng động nhỏ vang lên. Kíp nổ từ trường đã lộ ra.
Bằng kinh nghiệm của hàng trăm lần đối mặt với tử thần, anh Nhỏ nhận ra đây là loại ngòi nổ thế hệ mới, không thể tháo bằng tay thông thường. Anh bình tĩnh lùi lại phía sau khoảng 50 mét, trốn sau một tảng đá kiên cố. Anh rút ra một cuộn dây kẽm dài đã chuẩn bị sẵn, một đầu buộc vào một đoạn gỗ nặng, đầu kia cầm trên tay.
Anh dùng hết sức bình sinh quăng đoạn gỗ trúng vào thân quả bom, rồi giật mạnh sợi dây kẽm để tạo ra ma sát và từ trường giả.
OÀNH!
Quả bom nổ tung. Sức ép kinh hoàng hất văng Vương Đình Nhỏ ra xa, đất đá mịt mù đổ ập lên người anh. Đồng đội từ trong hầm lao ra, hốt hoảng bới đất tìm anh. Nhưng từ trong đống đổ nát, một cánh tay giơ lên, vẫy vẫy. Vương Đình Nhỏ lồm cồm bò dậy, mặt mũi đen nhẻm vì khói súng, anh nhổ bọt đất trong miệng ra rồi cười lớn: "Thông đường rồi! Cho xe chạy thôi anh em ơi!"
Trong suốt những năm tháng bám trụ tại ngã ba Đồng Lộc, Vương Đình Nhỏ đã tự tay rà phá thành công gần 2.000 quả bom các loại, cứu sống hàng trăm chiến sĩ và giữ vững mạch máu giao thông thông suốt. Anh đã bước qua thời hoa lửa với một tinh thần lạc quan, gan dạ vô song, biến những thứ vũ khí chết chóc nhất của kẻ thù thành trò đùa dưới bàn tay mưu trí của người chiến sĩ Việt Nam.


