Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI ĐÙA GIỠN VỚI TỬ THẦN TRÊN TẠ ĐỘ LỬA

nói về cuộc chiến giữa một bên là những khối sắt thép chứa đầy thuốc nổ của không quân Mỹ, và một bên là đôi bàn tay trần cùng trí tuệ của một người thợ sửa xe đạp năm nào.

Lạng Sơn10/01/2026Kỳ Lừa (Kỳ Lừa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐÙA GIỠN VỚI TỬ THẦN TRÊN TẠ ĐỘ LỬA

Nguồn trích dẫn ấn phẩm:

Ấn phẩm chính: Huyền thoại Trường Sơn – Nhiều tác giả, NXB Quân đội Nhân dân.

Ấn phẩm bổ trợ: Đường 20 Quyết thắng – NXB Giao thông Vận tải.

Tư liệu lịch sử: Hồ sơ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân của ông Vương Đình Nhỏ, lưu trữ tại Bảo tàng Đường Hồ Chí Minh.

Vương Đình Nhỏ, quê ở Hà Tĩnh, vốn là một công nhân giao thông thuộc Đội cầu đường 10, phụ trách cung đường chiến lược ở Quảng Bình. Trong những năm 1965 - 1970, khu vực này là "túi bom" của miền Bắc, nơi Mỹ trút xuống đủ mọi loại bom đạn tân tiến nhất: từ bom phá, bom nổ chậm, bom từ trường cho đến bom lân quang.

Ông tưởng tượng xem, mỗi khi máy bay địch rời đi, trên mặt đường nhựa băm vát là hàng chục quả bom nổ chậm nằm lù lù, có quả chúi đầu xuống đất, có quả nằm chênh vênh bên sườn núi. Nếu không phá được bom, mạch máu giao thông ra tiền tuyến sẽ bị cắt đứt. Vương Đình Nhỏ chính là người đứng ra nhận cái nhiệm vụ mà ai cũng hiểu là "cầm chắc cái chết" ấy.

Cái hay của ông Nhỏ là không chỉ dũng cảm mà còn cực kỳ mưu trí. Ông không phá bom bằng cách giật kíp nổ từ xa như thông thường (vì lúc đó kíp nổ rất hiếm), mà ông tìm cách "mổ" bom để lấy thuốc nổ. Với một chiếc đục tự chế, một chiếc búa nhỏ và đôi bàn tay tài hoa, ông đã tháo gỡ hàng ngàn quả bom. Có những lúc, tai ông áp sát vào vỏ bom lạnh ngắt để nghe tiếng "tích tắc" của bộ máy hẹn giờ bên trong. Nếu tiếng kêu nhanh dần, nghĩa là tử thần đang đếm ngược, ông chỉ có vài giây để đưa ra quyết định: tiếp tục tháo hay nhảy xuống hố trú ẩn.

Có một giai thoại kể rằng, có lần ông gặp một loại bom từ trường mới của Mỹ. Chỉ cần có kim loại lại gần là nó nổ ngay. Ông Nhỏ đã táo bạo cởi bỏ hết quần áo, thắt lưng, chỉ để lại mỗi chiếc quần đùi, rồi lặng lẽ trườn lên khối sắt khổng lồ ấy để nghiên cứu. Bằng trực giác của một người thợ và bản lĩnh của một chiến sĩ, ông đã tìm ra cách vô hiệu hóa nó, mở đường cho đoàn xe vận tải vượt qua tọa độ lửa ngay trong đêm.

Trong suốt những năm tháng ở Trường Sơn, Vương Đình Nhỏ đã phá được gần 2.000 quả bom các loại. Ông không đếm những lần mình thoát chết, ông chỉ đếm xem có bao nhiêu chuyến xe đã đi qua an toàn. Người ta gọi ông là "Vua phá bom" không phải vì ông có phép thuật, mà vì ông có một trái tim không biết sợ hãi trước cái chết và một đôi tay khéo léo đến kỳ lạ.

Cuộc đời của ông là minh chứng cho sự sáng tạo vô biên của người lính trong gian khó. Vũ khí của Mỹ dù có tinh vi đến đâu cũng phải chịu thua trước cái "mẹo" và cái "gan" của những người con đất Việt như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn