Bài viết

“Người đưa nước cho chiến sĩ”

Mùa hè năm 1972, khi các trận đánh ác liệt ở Quảng Trị không ngừng, một cô gái trẻ tên Hạnh, mới 18 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ đưa nước và tiếp tế cho các chiến sĩ trên tuyến đầu, mỗi ngày cô đi qua những con đường mòn sình lầy, giữa khói bom và tiếng súng rền, mang theo bình nước, túi lương thực nhỏ và chút đồ cứu thương, dù bom rơi sát cạnh, cô vẫn bình tĩnh đi tiếp, từng bước chân nhấn xuống bùn đất, vừa chạy vừa hô to cảnh báo đồng đội, có hôm cô phải trèo qua bờ ruộng ngập nước để đến chỗ chiế

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi các trận đánh ác liệt ở Quảng Trị không ngừng, một cô gái trẻ tên Hạnh, mới 18 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ đưa nước và tiếp tế cho các chiến sĩ trên tuyến đầu, mỗi ngày cô đi qua những con đường mòn sình lầy, giữa khói bom và tiếng súng rền, mang theo bình nước, túi lương thực nhỏ và chút đồ cứu thương, dù bom rơi sát cạnh, cô vẫn bình tĩnh đi tiếp, từng bước chân nhấn xuống bùn đất, vừa chạy vừa hô to cảnh báo đồng đội, có hôm cô phải trèo qua bờ ruộng ngập nước để đến chỗ chiến sĩ đang trú ẩn, đôi tay và áo dính bùn, mồ hôi trộn với khói thuốc, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng, niềm tin vào nhiệm vụ mình làm không hề lung lay, suốt những ngày dài, Hạnh liên tục đi đi về về, không nghỉ, chỉ khi trời tối mới đặt bình nước xuống, ngồi thở hổn hển, tự nhủ ngày mai phải tiếp tục, nhờ lòng kiên trì, dũng cảm và sự tận tụy ấy mà nhiều chiến sĩ được tiếp nước kịp thời, giữ sức chiến đấu và sống sót qua những trận pháo kích, và khi chiến tranh kết thúc, câu chuyện về cô gái đưa nước cho chiến sĩ vẫn được kể lại trong làng, nhắc nhở mọi người rằng tuổi trẻ không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà còn biết hy sinh, âm thầm chăm lo cho đồng đội, và giữa những ngày tháng hoa lửa, những trái tim kiên cường như Hạnh vẫn tỏa sáng, mang hơi ấm và sự sống đến nơi bom rơi, khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn