NGƯỜI ĐƯA THƯ
NGƯỜI ĐƯA THƯ
Trong những năm chiến tranh, có một cậu bé tên Bình thường xuyên chạy qua những con đường đầy bom đạn để đưa thư cho các gia đình.
Cậu mới mười ba tuổi.
Chiếc túi vải bên người lúc nào cũng đầy thư.
Có thư của người lính gửi mẹ.
Có thư gửi vợ.
Có thư chỉ vỏn vẹn vài dòng gửi cho một đứa con chưa kịp chào đời.
Bình luôn cẩn thận giữ từng lá thư.
Cậu hiểu rằng phía sau mỗi phong thư là một người đang chờ đợi.
Một ngày, Bình nhận được một lá thư có tên người nhận là mẹ mình.
Cậu ngạc nhiên.
Người gửi là cha cậu.
Cha Bình đã ra trận hơn một năm.
Cậu ôm lá thư chạy về nhà.
Nhưng khi về đến nơi, mẹ cậu đang đứng trước cửa.
Bà nhìn lá thư rồi không mở.
— Con đọc cho mẹ nghe đi.
Bình mở thư.
“Em à,
Anh không biết mình còn có thể trở về hay không.
Nếu anh không về, em hãy nuôi Bình thật tốt.
Nói với con rằng cha luôn tự hào về nó.
Anh chỉ mong sau này con trở thành một người tốt.”
Bình đọc đến đó thì nghẹn lại.
Mẹ cậu ôm lấy con.
Đêm ấy, Bình không ngủ.
Sáng hôm sau, cậu lại đeo chiếc túi vải lên vai.
Mẹ hỏi:
— Con vẫn đi sao?
Bình gật đầu.
— Con phải đưa thư.
— Con không sợ à?
Cậu nhìn chiếc túi.
— Con sợ.
Rồi cậu nói:
— Nhưng có người đang chờ thư của họ.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Bình trở thành một người đưa thư thực sự.
Mỗi lần đưa một lá thư đến tay ai đó, anh đều nhớ đến cha mình.
Một ngày nọ, anh nhận được một phong thư cũ được gửi từ chiến trường.
Trên phong bì là tên anh.
Bình mở ra.
Đó là lá thư cuối cùng của cha.
“Bình,
Nếu một ngày con trở thành người đưa thư, hãy nhớ một điều:
Đừng bao giờ nghĩ mình chỉ đang đưa một lá thư.
Con đang mang hy vọng của một người đến cho một người khác.
Hãy giữ nó thật cẩn thận.”
Bình gấp lá thư lại.
Ngoài cửa sổ, những đứa trẻ đang chạy trên con đường làng.
Không còn bom.
Không còn tiếng súng.
Chỉ còn tiếng cười.
Bình nhìn chúng và mỉm cười.
Anh hiểu rằng món quà lớn nhất cha để lại không phải là một lá thư.
Mà là lý do để anh tiếp tục mang những lá thư của người khác đi qua cuộc đời.
Và từ ngày đó, mỗi khi đặt một phong thư vào tay người nhận, Bình luôn nói:
— Có người gửi bình yên cho bạn.


