Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

"Người đưa thư của những linh hồn" – Hơn bốn thập kỷ cần mẫn viết thư gọi đồng đội về nhà của cựu chiến binh Đào Thiện Sính

Chiến tranh lùi xa, nhưng nỗi đau ngóng trông của những người mẹ, người vợ vẫn còn đó. Hơn 40 năm qua, bằng chiếc xe máy cũ và những xấp phong bì ố vàng, cựu chiến binh Đào Thiện Sính đã âm thầm chép lại hàng vạn bia mộ, gửi đi những "cánh thư từ cõi chết" để giúp ngàn vạn gia đình tìm thấy người thân.

Lào Cai21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính ra đi không bao giờ trở lại. Nhưng cũng có những người trở về mang theo món nợ ân tình nặng trĩu với những người đã nằm xuống. Trong hàng triệu gia đình Việt Nam, có biết bao người mẹ đã khóc cạn nước mắt, biết bao người vợ hóa đá chờ chồng, chỉ mong một lần được biết người thân của mình đang yên nghỉ ở đâu giữa dải đất hình chữ S. Thấu hiểu nỗi đau tột cùng ấy, cựu chiến binh Đào Thiện Sính đã tự gánh lấy một sứ mệnh lặng thầm nhưng vĩ đại: Làm "người đưa thư" cho những linh hồn liệt sĩ.

Ông Sính từng là một người lính đi qua những năm tháng đạn bom khốc liệt. May mắn sống sót trở về, nhưng hình ảnh những đồng đội ngã xuống trên tay mình chưa bao giờ thôi ám ảnh ông. Trong những lần trở lại thăm chiến trường xưa, thắp nhang tại các nghĩa trang liệt sĩ, ông xót xa nhận ra: Có hàng ngàn ngôi mộ có tên, có tuổi, có quê quán rõ ràng, nhưng bát nhang lại lạnh lẽo vì gia đình ở quê nhà không hề hay biết con em mình đang yên nghỉ tại đây. Những tấm giấy báo tử ngày xưa phần lớn chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ "Hy sinh tại mặt trận phía Nam", khiến cuộc tìm kiếm của các gia đình nhiều thập kỷ qua giống như mò kim đáy bể.

Từ nỗi xót xa ấy, ông Sính bắt đầu một công việc mà nhiều người lúc bấy giờ cho là "gàn dở". Với chiếc xe đạp cọc cạch, sau này là chiếc xe máy cũ, ông rong ruổi khắp các nghĩa trang từ miền Trung đổ vào Nam. Đến mỗi nghĩa trang, ông cẩn thận dùng giấy bút chép lại từng thông tin trên bia mộ: Họ tên, năm sinh, quê quán, đơn vị, ngày hy sinh, số mộ, số hàng. Tối đến, bên ngọn đèn khuya, ông nắn nót viết từng bức thư gửi về Ban Chỉ huy quân sự hoặc bưu điện các xã, phường theo địa chỉ trên bia mộ, nhờ họ báo tin cho thân nhân liệt sĩ.

Hơn 40 năm ròng rã, từ những đồng lương hưu ít ỏi, ông đã chắt bóp để mua hàng vạn con tem, phong bì và bút giấy. Đã có hàng vạn bức thư được gửi đi bằng chính nét chữ run run của người lính già. Đằng sau mỗi bức thư ấy là những cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt. Có những người mẹ già móm mém ở tận vùng núi phía Bắc, khi nhận được thư báo tin mộ con mình đang ở Tây Ninh hay Bình Phước, đã ôm lấy lá thư mà khóc nấc lên: "Con ơi, mấy chục năm nay mẹ tưởng con đã hòa vào đất vô danh, nay mẹ biết chỗ con nằm rồi!". Những giọt nước mắt tạ ơn của các gia đình liệt sĩ chính là động lực lớn nhất để ông Sính không bao giờ dừng bước.

Nhìn dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng của ông Sính cặm cụi ghi chép giữa những hàng bia mộ dài tăm tắp, người ta mới hiểu thấu thế nào là nghĩa tình đồng đội. Ông không có tiền bạc, không có quyền lực, nhưng ông có một trái tim không bao giờ nguội lạnh. Ông thường nghẹn ngào tâm sự: "Tôi còn sống ngày nào, còn đi được, thì còn đi chép tên đồng đội. Mình may mắn được về ăn cơm với vợ con, còn anh em nằm đó lạnh lẽo, nhang khói không có, bỏ sao đành".

Câu chuyện của cựu chiến binh Đào Thiện Sính thêm một lần nữa khẳng định một chân lý giản dị: Vũ khí có thể han gỉ, chiến hào có thể bị thời gian vùi lấp, nhưng tình người và lòng tri ân thì mãi mãi trường tồn. Những cánh thư của ông không chỉ đưa người đã khuất về với đất mẹ, mà còn gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay một bài học sâu sắc về đạo lý "uống nước nhớ nguồn", về trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn