Người đưa thư cuối cùng
Người đưa thư cuối cùng
Người đưa thư cuối cùng
Ở vùng quê Nam Định có bác bưu tá tên Tư chuyên mang thư từ tiền tuyến về cho các gia đình.
Chiếc xe đạp cũ của bác đi qua biết bao con đường làng đầy hố bom. Có ngày bác mang hàng chục lá thư chiến thắng khiến cả xóm vui như hội.
Nhưng cũng có những ngày, trong túi áo bác là những tờ giấy báo tử nặng hơn đá.
Mỗi lần đến đầu ngõ, bác đều dừng lại rất lâu.
Bác sợ nhìn thấy ánh mắt mong chờ của những bà mẹ.
Một chiều cuối đông, bác đạp xe tới nhà mẹ của liệt sĩ Hoàng. Bà cụ già yếu đã đứng đợi ngoài cổng từ sáng.
Thấy bác Tư, bà run run hỏi:
— “Có thư thằng Hoàng không con?”
Bác nghẹn lời.
Bà cụ hiểu tất cả.
Bà lặng lẽ quay vào nhà, đặt lên bàn thờ bát cơm còn nóng rồi thắp nén nhang:
— “Về ăn cơm với mẹ nhé con…”
Hôm ấy, bác Tư ngồi rất lâu ngoài sân mà không nói được câu nào.
Sau này, người dân trong vùng vẫn nhớ mãi hình ảnh người bưu tá già lặng lẽ chở cả niềm vui lẫn nước mắt của chiến tranh trên chiếc xe đạp cũ.



