Người đưa thư cuối cùng của ngọn đồi 47
Ngọn đồi 47 nằm giữa những thung lũng đỏ bazan, nơi sương sớm phủ trắng mỗi bình minh. Năm 1971, cả đơn vị đều biết đến Lâm – chàng trai 19 tuổi với đôi chân nhanh như gió và nụ cười hiền ít nói. Anh là người đưa thư của đơn vị, nhưng mọi người vẫn trêu rằng: — Lâm chạy nhanh hơn cả tin vui. Chẳng có viên đạn nào đuổi kịp được. Công việc của Lâm tưởng đơn giản mà không hề dễ: băng qua các khe núi, vượt suối, qua rừng lầy và bom rải thảm để chuyển thư giữa những chốt đứng cách nhau hàng cây số.
Ngọn đồi 47 nằm giữa những thung lũng đỏ bazan, nơi sương sớm phủ trắng mỗi bình minh. Năm 1971, cả đơn vị đều biết đến Lâm – chàng trai 19 tuổi với đôi chân nhanh như gió và nụ cười hiền ít nói. Anh là người đưa thư của đơn vị, nhưng mọi người vẫn trêu rằng:
— Lâm chạy nhanh hơn cả tin vui. Chẳng có viên đạn nào đuổi kịp được.
Công việc của Lâm tưởng đơn giản mà không hề dễ: băng qua các khe núi, vượt suối, qua rừng lầy và bom rải thảm để chuyển thư giữa những chốt đứng cách nhau hàng cây số. Thư thời chiến ít chữ nhưng nặng trĩu: lúc thì mệnh lệnh khẩn cấp, lúc thì vài dòng bút run của anh em gửi về nhà, lúc lại là thư động viên giữa các đơn vị với nhau.
Một buổi sớm, khi sương còn đọng đầy trên vai áo, Lâm nhận nhiệm vụ mang lá thư có dấu đỏ tuyệt mật sang đơn vị bên kia đồi. Anh giắt lá thư trong túi áo ngực – vị trí mà người lính nào cũng xem là nơi “gần tim nhất”.
Trên đường đi, bom B52 rung chuyển cả mặt đất. Lâm vẫn lao về phía trước, bùn đất bắn lên mặt. Khi còn cách điểm tập kết chỉ vài trăm mét, một trái phá nổ gần đó. Lâm ngã xuống, tay vẫn giữ chặt túi áo.
Khi đồng đội chạy đến, họ thấy lá thư vẫn nguyên vẹn. Còn Lâm, môi mấp máy:
— Đừng để thư chậm… tụi nó đang chờ…
Anh không qua khỏi. Đơn vị lặng đi không nói thành lời. Nhưng kể từ hôm ấy, mỗi khi chuyển thư qua đồi 47, người nào cũng đi nhanh hơn, bám đất hơn. Họ bảo nhau:
— Không ai được để lá thư nào rơi xuống đất trước khi đến tay người nhận. Vì trên ngọn đồi này, một người đã giữ chữ tín bằng cả mạng sống.
Ngày hòa bình, mẹ Lâm lên thăm đồi. Bà đứng trước gió, nhẹ vuốt gió như vuốt tóc con. Và bà nói khẽ:
— Con ơi, thư đã đến rồi. Mẹ tự hào về con.



