Người đưa thư đi dép rách
Thắng làm giao liên khi mới mười sáu tuổi. Đôi dép cao su của em đã mòn gần hết gót, đi đường đá rất đau.
Thắng làm giao liên khi mới mười sáu tuổi. Đôi dép cao su của em đã mòn gần hết gót, đi đường đá rất đau. Một lần, cán bộ bảo em nghỉ vài ngày để đổi dép khác, nhưng Thắng lắc đầu vì thư cần chuyển gấp. Em đi cả đêm, qua suối, qua rừng, đến nơi khi trời vừa sáng. Người nhận thư hỏi em có cần gì không. Thắng chỉ xin kim chỉ để khâu lại quai dép. Em cười và nói: “Dép còn đi được thì cháu còn đi.”



