Người đưa thư không tên
Người đưa thư băng qua rừng, vượt suối, mang theo những lá thư đã ố vàng vì mưa nắng và thời gian. Anh không giữ lại cho mình bức thư nào, nhưng lại cất trong lòng bao niềm vui, nỗi buồn của người khác. Có bức thư là lời hẹn ngày trở về, có bức là tin cuối gửi từ hậu phương. Một lần, anh ngã xuống khi túi thư vẫn còn nguyên vẹn, để những dòng chữ chưa kịp trao tay trở thành nỗi lặng thầm của chiến tranh. Người đưa thư không tên ấy đã gửi trọn tuổi trẻ mình cho mạch nối yêu thương trong thời hoa
Người đưa thư băng qua rừng, vượt suối, mang theo những lá thư đã ố vàng vì mưa nắng và thời gian. Anh không giữ lại cho mình bức thư nào, nhưng lại cất trong lòng bao niềm vui, nỗi buồn của người khác. Có bức thư là lời hẹn ngày trở về, có bức là tin cuối gửi từ hậu phương. Một lần, anh ngã xuống khi túi thư vẫn còn nguyên vẹn, để những dòng chữ chưa kịp trao tay trở thành nỗi lặng thầm của chiến tranh. Người đưa thư không tên ấy đã gửi trọn tuổi trẻ mình cho mạch nối yêu thương trong thời hoa lửa.


