Người đưa thư nơi tuyến lửa
Năm 1971, giữa những ngày chiến tranh còn ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Hà Nam có chàng trai tên Hưng vừa tròn hai mươi tuổi.
Hưng là con trai út trong một gia đình có ba anh em. Cha anh là thương binh trở về từ chiến trường, còn mẹ làm nghề may nhỏ trong làng. Từ nhỏ, Hưng đã quen với những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người đi trước.
Anh là người nhanh nhẹn, hoạt bát và rất thích đọc sách. Ước mơ của Hưng là sau này trở thành giáo viên để dạy chữ cho trẻ em quê mình.
Nhưng khi đất nước còn tiếng bom, anh hiểu rằng trước tiên phải góp sức bảo vệ sự bình yên ấy.
Khi xã phát động phong trào thanh niên lên đường nhập ngũ, Hưng lặng lẽ viết đơn tình nguyện. Mẹ anh vừa khâu lại chiếc áo cho con vừa hỏi:
— Con có sợ không?
Hưng mỉm cười:
— Có chứ mẹ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai sẽ đi?
Ngày lên đường, cha trao cho anh một chiếc bút máy cũ:
— Hãy giữ lấy. Sau này hòa bình, con sẽ tiếp tục viết những ước mơ còn dang dở.
Ra chiến trường, Hưng được phân vào đơn vị giao liên trên tuyến Trường Sơn. Công việc của anh là chuyển thư từ, tài liệu và mệnh lệnh giữa các đơn vị.
Công việc tưởng nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng. Mỗi bức thư là một niềm hy vọng, mỗi mệnh lệnh là sự sống còn của cả đơn vị.
Những con đường rừng sâu, những đêm mưa bom và những lần băng qua vùng địch kiểm soát đã trở thành thử thách thường ngày của người lính trẻ.
Hưng luôn giữ cẩn thận từng lá thư trong túi áo ngực. Anh thường nói:
— Mỗi lá thư đều mang theo một mái nhà phía sau.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp chuyển một bức điện mật đến sở chỉ huy phía trước trong thời gian rất gấp. Nếu chậm trễ, cả kế hoạch tác chiến có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Không chút chần chừ, Hưng lập tức lên đường trong đêm tối. Trời mưa lớn, đường rừng lầy lội, tiếng máy bay địch quần thảo trên đầu không ngớt.
Khi gần tới điểm giao liên, anh và đồng đội bất ngờ gặp một trận bom lớn. Để bảo vệ bức điện mật và mở đường cho đồng đội tiếp tục tiến lên, Hưng đã lao ra đánh lạc hướng.
Tiếng nổ vang lên giữa núi rừng…
Bức điện được chuyển đến đúng lúc, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ quan trọng.
Nhưng Hưng đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa, tuổi hai mươi gửi vào đất mẹ.
Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc bút máy cũ được đồng đội mang về trao lại cho gia đình. Mẹ anh cầm nó thật lâu, lặng lẽ lau nước mắt.
Ngôi trường làng sau này được xây mới khang trang hơn. Trên bảng vàng tri ân có khắc tên Hưng — người thanh niên từng mơ trở thành thầy giáo.
Người đưa thư nơi tuyến lửa đã không trở về, nhưng những lá thư anh mang năm ấy đã góp phần viết nên trang sử hòa bình cho đất nước hôm nay.



