Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI ĐƯA THƯ QUA DÒNG SÔNG

Tuyên Quang11/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI ĐƯA THƯ QUA DÒNG SÔNG

Ngày ấy, ở một vùng quê nằm bên dòng sông rộng, có một chàng trai tên Lộc.

Lộc không phải người lính.

Công việc của anh là đưa thư.

Mỗi ngày, anh đạp chiếc xe cũ đi qua những con đường làng, những cánh đồng và những bến đò để mang tin tức từ nơi này đến nơi khác.

Trong chiếc túi vải màu nâu luôn có rất nhiều thư.

Có thư của người mẹ gửi con.

Có thư của người vợ gửi chồng.

Có thư của những đứa trẻ gửi cha.

Và cũng có những lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng.

Nhưng với người nhận, đó có thể là cả một thế giới.


Lộc có một cô em gái tên Mai.

Mai nhỏ hơn anh tám tuổi.

Ngày Lộc đi làm xa, Mai thường đứng ở đầu ngõ chờ anh trở về.

Một lần, Lộc đưa cho em một chiếc còi nhỏ.

— Khi nào nhớ anh thì thổi còi.

Mai cười:

— Anh nghe thấy à?

— Xa đến đâu anh cũng nghe.

Mai tin thật.

Mỗi chiều, khi Lộc về đến đầu làng, anh lại nghe tiếng còi của em.

Một tiếng.

Rồi hai tiếng.

Anh biết đó là lời chào của Mai.


Rồi những năm tháng khó khăn đến.

Lộc vẫn đi đưa thư.

Chiếc xe đạp của anh ngày càng cũ.

Nhiều đoạn đường phải đi bộ.

Có những hôm trời mưa, nước sông dâng cao, anh phải đứng bên bờ đợi nhiều giờ mới có thể qua.

Nhưng anh chưa từng bỏ lại một lá thư nào.

Một lần, người lái đò hỏi:

— Cậu không sợ à?

Lộc nhìn chiếc túi thư.

— Sợ chứ.

— Vậy sao vẫn đi?

Lộc cười.

— Vì bên kia sông có người đang chờ những lá thư này.

Người lái đò không nói nữa.

Ông chỉ lặng lẽ đưa thuyền sang.


Một buổi chiều cuối năm, Lộc nhận được một lá thư đặc biệt.

Người gửi là một chàng trai tên Sơn.

Người nhận là mẹ anh.

Lộc nhìn địa chỉ.

Cùng một ngôi làng với anh.

Anh biết mẹ Sơn.

Bà cụ sống một mình trong căn nhà có cây cau trước cửa.

Lộc đạp xe đến đó.

Bà cụ nhận thư bằng đôi tay run run.

— Của thằng Sơn phải không?

— Vâng.

Bà không mở ngay.

Chỉ ôm lá thư vào ngực.

— Nó có khỏe không cháu?

Lộc mỉm cười.

— Trong thư chắc có nói ạ.

Bà cụ gật đầu.

— Cảm ơn cháu.

Lộc quay xe đi.

Sau lưng anh, bà cụ đứng rất lâu bên cổng.


Ngày hôm sau, Lộc lại đến.

Bà cụ đang ngồi bên hiên.

Thấy anh, bà gọi:

— Cháu Lộc.

— Dạ?

— Cháu đọc giúp bà thư này được không?

Lộc ngồi xuống.

Bà đưa thư.

Trong thư Sơn viết rằng anh nhớ mẹ.

Nhớ căn nhà.

Nhớ cây cau.

Và hứa một ngày nào đó sẽ trở về.

Lộc đọc chậm từng dòng.

Bà cụ nghe xong, cười.

— Thằng này lúc nào cũng nói sẽ về.

Lộc hỏi:

— Bác không tin sao?

Bà nhìn ra con đường.

— Tin chứ.

Rồi bà nói:

— Người mẹ nào cũng phải tin con mình sẽ trở về.


Nhưng có những lá thư không bao giờ đến được tay người nhận.

Một ngày nọ, Lộc nhận được tin Sơn không còn nữa.

Anh đứng rất lâu trước chiếc bàn làm việc.

Trong túi anh vẫn còn một lá thư của Sơn gửi mẹ.

Lộc không biết phải làm gì.

Cuối cùng, anh vẫn đạp xe đến ngôi nhà có cây cau.

Bà cụ nhìn thấy anh.

Lần này bà không hỏi.

Bà chỉ nhìn chiếc túi thư.

Lộc lấy lá thư ra.

— Cháu có thư của Sơn.

Bà đưa tay nhận.

— Nó lại viết à?

Lộc không trả lời.

Bà nhìn anh.

Rồi bà hiểu.

Hai bàn tay bà run lên.

— Cháu đọc cho bà nghe được không?

Lộc mở thư.

Anh đọc.

Đó là những dòng cuối cùng Sơn viết trước khi không còn cơ hội trở về.

Bà cụ nghe hết.

Không khóc.

Chỉ hỏi:

— Nó có nhớ bà không?

Lộc nghẹn giọng.

— Có ạ.

— Có nhắc căn nhà không?

— Có.

— Có nói bao giờ về không?

Lộc im lặng.

Bà cụ mỉm cười.

— Thôi.

— Bà biết rồi.


Từ ngày ấy, Lộc vẫn tiếp tục công việc.

Anh đưa thư cho những người đang chờ.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy một lá thư có dòng chữ:

“Gửi mẹ...”

anh luôn cẩn thận hơn.

Anh biết đằng sau vài dòng chữ ấy có thể là cả một mái nhà.


Nhiều năm sau.

Chiến tranh kết thúc.

Lộc vẫn làm công việc đưa thư.

Chiếc xe đạp cũ đã được thay bằng một chiếc xe mới.

Nhưng chiếc túi vải màu nâu vẫn còn.

Một buổi chiều, Lộc trở về làng.

Anh nghe thấy tiếng còi quen thuộc.

Một tiếng.

Rồi hai tiếng.

Anh dừng xe.

Mai chạy từ trong sân ra.

Cô đã lớn.

Không còn là cô bé ngày nào.

Nhưng nụ cười vẫn vậy.

— Anh Lộc!

Lộc cười.

— Em vẫn còn nhớ chiếc còi à?

Mai gật đầu.

— Em giữ bao nhiêu năm rồi.

Cô lấy chiếc còi cũ ra.

Nó đã bạc màu.

— Anh nghe thấy không?

Lộc gật đầu.

— Nghe thấy.

Mai cười:

— Vậy là anh vẫn về.


Nhiều năm sau nữa.

Lộc đã già.

Anh không còn đạp xe đưa thư.

Nhưng chiếc túi vải vẫn được giữ trong nhà.

Một hôm, cháu gái hỏi:

— Ông ơi, ngày xưa ông làm nghề gì?

Lộc lấy chiếc túi ra.

— Ông đưa thư.

— Có vui không ông?

Lộc mỉm cười.

— Có lúc vui.

— Có lúc buồn không?

Ông gật đầu.

— Có.

— Vì sao?

Lộc nhìn ra ngoài cửa.

— Vì có những lá thư người ta chờ cả đời.

Cô bé hỏi:

— Thế ông có đưa được hết không?

Lộc im lặng một lúc.

— Ông đã cố.


Buổi chiều cuối đời, Lộc ngồi bên hiên nhà.

Trước mặt ông là dòng sông.

Con sông ngày xưa ông từng nhiều lần vượt qua để mang thư đến những người đang chờ.

Bây giờ trên sông đã có một cây cầu lớn.

Không còn những chuyến đò cũ.

Không còn những con đường đầy khó khăn.

Lộc nhìn cây cầu.

Ông mỉm cười.

Ông nhớ đến bà cụ năm nào.

Nhớ Sơn.

Nhớ những người mẹ.

Những người vợ.

Những đứa trẻ từng đứng bên cửa chờ tin.

Ông chợt hiểu rằng công việc của mình ngày ấy không đơn giản là đưa thư.

Ông đã đưa niềm hy vọng từ người này đến người khác.

Một lá thư có thể rất nhỏ.

Nhưng đối với một người đang chờ đợi, nó đủ lớn để sưởi ấm cả một căn nhà.


Đêm xuống.

Lộc lấy chiếc túi thư cũ ra lần cuối.

Bên trong không còn lá thư nào.

Chỉ có một mảnh giấy nhỏ ông tự viết từ nhiều năm trước:

“Mong mọi người đều có ngày được trở về.”

Ông gấp mảnh giấy lại.

Đặt vào túi.

Ngoài kia, tiếng trẻ con vang lên từ con đường làng.

Một thế hệ mới đang lớn lên.

Không biết những lá thư ngày xưa đã từng được chờ đợi như thế nào.

Không biết những người đưa thư đã đi qua bao nhiêu con đường.

Nhưng Lộc biết.

Và ông mỉm cười.

Bởi cuối cùng, điều ông mong mỏi nhất đã thành hiện thực.

Những lá thư không còn mang lời hẹn chia xa.

Những người mẹ không còn phải đứng mãi bên cổng.

Những đứa trẻ không còn phải hỏi:

“Bao giờ bố về?”

Dòng sông vẫn chảy.

Cây cầu vẫn sáng đèn.

Và chiếc túi thư cũ nằm yên bên cửa sổ.

Nó đã đi qua một thời hoa lửa.

Mang theo những lời nhớ thương của biết bao con người.

Để rồi khi đất nước bình yên,

những lá thư cuối cùng cũng tìm được nơi mình thuộc về:

trong vòng tay của những người đã chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn