Bài viết

“NGƯỜI ĐƯA THƯ QUA NHỮNG CUNG ĐƯỜNG BOM ĐẠN”

HÀ NGỌC ANH

Điện Biên17/08/2026phường Nam Đồ Sơn (phường Nam Đồ Sơn)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nay, chỉ cần vài giây là một tin nhắn có thể đi từ nơi này sang nơi khác. Nhưng trong chiến tranh, một lá thư có thể phải mất nhiều ngày mới đến được tay người nhận. Những người đưa thư vì thế có một công việc rất đặc biệt. Họ mang theo những lá thư của gia đình gửi cho người lính và những lá thư của người lính gửi về quê. Có những con đường bị bom đánh phá, có những cây cầu bị phá hỏng, họ phải tìm đường khác để đi. Một lá thư có thể được chuyền qua nhiều người trước khi đến được nơi cần đến. Có những lá thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi: “Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo.” Nhưng đối với người mẹ ở quê nhà, những dòng chữ ấy quý giá hơn bất cứ thứ gì. Có những người lính nhận được thư gia đình sau nhiều tháng và đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Họ cất lá thư vào túi áo, giữ bên mình trong suốt những ngày hành quân. Cũng có những lá thư không bao giờ đến được người nhận vì người lính đã hy sinh trước ngày thư tới. Trong chiến tranh, những người đưa thư không chỉ vận chuyển giấy mực. Họ mang theo nỗi nhớ của những gia đình cách nhau hàng trăm, hàng nghìn cây số.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn