Người Đưa Thư Qua Rừng Cháy
Một giao liên trẻ nhận nhiệm vụ chuyển công văn khẩn qua vùng rừng vừa bị bom đốt cháy. Giữa khói lửa và nguy hiểm, anh đã vượt qua tất cả để giữ trọn lời hứa với đồng đội.
Vũ Văn Khải khi ấy mới 19 tuổi, làm giao liên cho một đơn vị đóng quân sâu trong rừng. Công việc của anh là mang thư từ, mệnh lệnh giữa các đơn vị – tưởng nhẹ nhàng, nhưng mỗi chuyến đi đều như bước vào lằn ranh sống chết.
Một buổi chiều, Khải nhận một phong bì niêm kín.
“Công văn khẩn. Phải giao trước sáng mai,” người chỉ huy nói ngắn gọn.
Khải gật đầu. Anh hiểu, “khẩn” nghĩa là không được chậm dù chỉ một giờ.
Con đường anh phải đi xuyên qua một khu rừng vừa bị bom napalm thiêu rụi. Cây cối cháy đen, nhiều chỗ vẫn còn âm ỉ khói. Không khí đặc quánh mùi khét, khiến mỗi nhịp thở đều khó khăn.
Trước khi đi, một đồng đội nắm vai anh:
“Cẩn thận nhé, đoạn đó chưa an toàn đâu.”
Khải chỉ cười:
“Tôi đi quen rồi.”
Nhưng lần này khác.
Khi bước vào khu rừng cháy, anh mới cảm nhận rõ sự khắc nghiệt. Mặt đất nóng hầm hập, tro tàn phủ dày, mỗi bước đi đều lún xuống. Có những thân cây cháy dở bất chợt đổ xuống chỉ cần một cơn gió nhẹ.
Khải quấn khăn ướt quanh mặt, cúi thấp người để tránh khói. Tay anh luôn giữ chặt túi đựng công văn, như giữ một thứ quý giá nhất.
Đi được một đoạn, anh nghe thấy tiếng răng rắc phía sau. Một thân cây lớn đổ xuống, chắn ngang đường quay lại.
“Chỉ còn đường đi tiếp,” Khải tự nhủ.
Trời dần tối. Không gian trở nên đáng sợ hơn khi chỉ còn những đốm lửa le lói trong đêm. Tiếng côn trùng, tiếng cây cháy lách tách, hòa vào nhau tạo thành một âm thanh rợn người.
Bất chợt, anh vấp phải thứ gì đó. Nhìn xuống, Khải thấy một người lính bị thương nằm bất động, có lẽ bị kẹt lại sau trận bom.
Người lính mở mắt yếu ớt:
“Đừng… dừng lại… nhiệm vụ… quan trọng…”
Khải khựng lại. Anh muốn giúp, nhưng nhiệm vụ đang ở trước mắt. Nếu chậm trễ, có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Anh cắn chặt môi, tháo bi đông nước, đặt vào tay người lính:
“Cố lên… sẽ có người quay lại…”
Rồi anh đứng dậy, tiếp tục bước đi, lòng nặng trĩu.
Suốt đêm, Khải đi không ngừng. Khi trời vừa rạng sáng, anh cũng ra khỏi khu rừng cháy và đến được điểm nhận.
Người chỉ huy nhận công văn, mở ra đọc, gương mặt lập tức thay đổi:
“Tốt lắm! Nhờ có cậu, chúng tôi kịp thời điều chỉnh kế hoạch.”
Khải chỉ gật đầu, rồi quay lại nhìn về phía khu rừng phía sau. Trong lòng anh vẫn còn ám ảnh ánh mắt của người lính bị thương.
Vài ngày sau, khi quay lại theo tuyến đường cũ, anh nghe tin người lính ấy đã được cứu. Khải lặng im một lúc lâu, rồi mới thở ra nhẹ nhõm.
Nhiều năm trôi qua, Vũ Văn Khải vẫn nói rằng chuyến đi ấy là chuyến đi khó quên nhất đời mình. Không phải vì nguy hiểm, mà vì đó là lần đầu tiên anh hiểu rõ thế nào là trách nhiệm – khi phải lựa chọn giữa dừng lại hay bước tiếp.
Và trong chiến tranh, đôi khi bước tiếp chính là cách duy nhất để giữ lời hứa với nhiều người hơn.



