Người đưa thư qua vách núi
Vào thời Hoa Lư, trong vùng núi đá hiểm trở thuộc Tràng An, các cánh quân thường phải liên lạc bằng người đưa thư vượt núi vì đường chính dễ bị quân giặc chặn. Trong một đội đưa tin có chàng trai tên Khang. Anh nổi tiếng nhanh nhẹn và không sợ độ cao, thường xuyên leo qua các vách đá để rút ngắn đường đi. Một lần, quân triều đình bị bao vây và cần gửi thư cầu cứu về kinh thành Hoa Lư trong thời gian ngắn nhất. Vị chỉ huy nói: — Con đường dưới chân núi đã bị chặn. Chỉ còn cách vượt vách đá này, nhưng rất nguy hiểm. Khang nhận bức thư rồi lập tức lên đường. Anh bám vào những mỏm đá nhỏ, từng bước di chuyển trên vách núi dựng đứng. Gió thổi mạnh khiến anh nhiều lần suýt rơi xuống vực. Có lúc tay anh trượt, nhưng anh kịp bám lại vào một rễ cây mọc trên đá. Phía sau, quân giặc phát hiện và bắn tên lên vách núi để ngăn chặn. Khang không dừng lại. Anh cắn răng chịu đau, tiếp tục leo lên cao. Sau nhiều giờ, anh vượt qua được vách núi và đưa thư đến trạm tiếp viện. Nhờ bức thư đó, quân triều đình kịp thời điều quân cứu viện và lật ngược tình thế trận chiến. Sau khi trở về, vị tướng nói: — Ngươi đã đi con đường mà không phải ai cũng dám nhìn xuống. Khang chỉ trả lời: — Nếu dừng lại giữa đường, thì người phía dưới sẽ không còn đường sống. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn kể về người đưa thư qua vách núi — biểu tượng của sự gan dạ và trách nhiệm trong thời chiến loạn.



