Người đứng đầu Quốc hội và công tác lập hiến
Trường Chinh có nhiều năm giữ cương vị Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội và đóng góp quan trọng trong công tác lập hiến, lập pháp.
Sau Đại hội III năm 1960, Trường Chinh tiếp tục giữ vị trí quan trọng trong Bộ Chính trị và được giao phụ trách công tác Quốc hội, công tác tư tưởng của Đảng.
Từ đó, hoạt động của Quốc hội trở thành một lĩnh vực quan trọng trong sự nghiệp của đồng chí.
Trường Chinh nhiều lần được bầu làm Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đồng thời là đại biểu Quốc hội qua nhiều khóa.
Sau năm 1975, đất nước thống nhất đặt ra yêu cầu xây dựng hệ thống pháp luật thống nhất cho cả nước.
Năm 1976, Trường Chinh được giao làm Chủ tịch Ủy ban dự thảo Hiến pháp của Quốc hội.
Đây là một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng bởi Hiến pháp là văn bản pháp lý cơ bản của Nhà nước, xác định những nguyên tắc tổ chức và hoạt động của hệ thống chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội.
Quá trình xây dựng Hiến pháp năm 1980 diễn ra trong bối cảnh đất nước vừa thống nhất và đang bước vào giai đoạn xây dựng mới.
Tại kỳ họp thứ 7 Quốc hội khóa VI tháng 12/1980, nhiều văn kiện liên quan đến dự thảo Hiến pháp được trình Quốc hội xem xét.
Ngày 18/12/1980, Quốc hội thông qua Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Trường Chinh là một trong những người giữ vai trò quan trọng trong quá trình chuẩn bị và xây dựng bản Hiến pháp này.
Năm 1981, đồng chí được Quốc hội bầu làm Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng.
Từ một người từng hoạt động bí mật trong những năm chống thực dân, Trường Chinh trở thành người đứng đầu cơ quan nhà nước cao nhất theo Hiến pháp năm 1980.
Đây là một chặng đường dài, phản ánh quá trình chuyển từ lãnh đạo cách mạng trong chiến tranh sang tham gia tổ chức và xây dựng Nhà nước trong thời bình.



