Bài viết

NGƯỜI ĐỨNG GÁC CUỐI CÙNG

NGƯỜI ĐỨNG GÁC CUỐI CÙNG

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy trời tối đen như mực. Khu rừng im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng rả rích dưới những bụi cây. Đơn vị của anh Mạnh vừa trải qua một chặng hành quân dài, ai cũng mệt lả. Những chiếc võng được mắc vội giữa rừng, người lính tranh thủ chợp mắt trước khi trời sáng.

Anh Mạnh nhận nhiệm vụ gác đêm.

Anh ngồi bên mép rừng, khẩu súng đặt ngang đầu gối, mắt hướng về khoảng tối phía trước. Gió lạnh thổi qua làm chiếc áo đã sờn vai khẽ lay động. Xa xa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bom vọng về từ một cánh rừng khác.

Những năm tháng ấy, không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Có người sáng còn cười nói, chiều đã nằm lại giữa chiến trường. Nhưng không ai lùi bước.

Anh Mạnh nhớ quê nhà da diết. Nhớ con đường đất nhỏ trước ngõ, nhớ những buổi chiều mẹ ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu. Mỗi lần nhớ nhà, anh lại lặng im nhìn lên bầu trời. Nhưng đêm nay không có trăng, chỉ có bóng tối dày đặc phủ kín cánh rừng.

Một tiếng động nhỏ bất ngờ vang lên phía trước.

Anh Mạnh lập tức căng người, tay siết chặt khẩu súng. Kinh nghiệm của người lính cho anh biết đó không phải tiếng thú rừng. Anh lặng lẽ bò lên phía trước để quan sát.

Qua màn đêm, anh phát hiện một toán địch đang tiến gần khu vực đóng quân.

Nếu để chúng tiếp cận, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.

Không chần chừ, anh quay lại báo động.

Tiếng hô vang lên giữa đêm khiến cả cánh rừng bừng tỉnh. Đồng đội lập tức vào vị trí chiến đấu. Chỉ ít phút sau, tiếng súng nổ dồn dập xé tan màn đêm yên tĩnh.

Trận chiến diễn ra ác liệt.

Anh Mạnh vừa chiến đấu vừa liên tục quan sát để bảo vệ đồng đội phía sau. Trong ánh chớp lửa, gương mặt người lính trẻ hiện lên đầy quyết tâm.

Đến gần sáng, trận đánh kết thúc. Đơn vị giữ vững được vị trí.

Nhưng anh Mạnh đã không còn đứng dậy nữa.

Anh nằm lại nơi mép rừng, nơi mình đã nhận nhiệm vụ gác đêm.

Đồng đội lặng người khi nhìn thấy anh. Không ai nói nên lời.

Một người lính già cúi xuống kéo lại cổ áo cho anh rồi khẽ nói:

“Cậu đã giữ được cả đơn vị rồi…”

Sau chiến tranh, những người còn sống trở về quê hương. Mỗi người mang theo những ký ức không thể nào quên.

Nhiều năm sau, một người đồng đội cũ quay lại cánh rừng năm xưa. Khu rừng giờ xanh hơn, yên bình hơn. Không còn tiếng bom, tiếng súng, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây.

Ông đứng rất lâu ở mép rừng.

Nơi ấy ngày xưa có một người lính trẻ đã thức suốt đêm để canh giấc ngủ cho đồng đội.

Ông thắp một nén hương, lặng lẽ cúi đầu.

Khói hương bay lên giữa rừng chiều tĩnh lặng.

Có những người đã đi qua chiến tranh và trở về.

Cũng có những người mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.

Nhưng sự hy sinh ấy chưa bao giờ bị lãng quên.

Bởi nhờ những người như anh Mạnh, đất nước hôm nay mới có được hòa bình, để những cánh rừng năm xưa không còn vang tiếng súng, để những đứa trẻ được lớn lên trong bình yên và để cuộc sống tiếp tục xanh lên từ những ký ức thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn