Người đứng gác cuối cùng
Người đứng gác cuối cùng
Đêm rừng yên tĩnh đến lạ. Chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Tuấn nhận ca gác từ nửa đêm.
“Có gì gọi tôi nhé!” – đồng đội dặn.
Tuấn gật đầu.
Anh đứng đó, lặng lẽ, mắt không rời khoảng tối phía trước. Thỉnh thoảng, anh lại siết chặt khẩu súng, như để nhắc mình rằng không được phép lơ là.
Gần sáng, một loạt đạn bất ngờ vang lên từ phía xa. Tuấn lập tức cảnh giác, chuẩn bị báo động.
Nhưng rồi… mọi thứ lại chìm vào im lặng.
Khi đồng đội tỉnh dậy, họ gọi Tuấn.
Không có tiếng trả lời.
Họ bước ra ngoài, và sững lại.
Tuấn vẫn đứng đó.
Tay vẫn giữ súng.
Mắt vẫn hướng về phía trước.
Anh đã hy sinh trong tư thế đứng gác.
Không ai nói một lời.
Chỉ có một người khẽ thì thầm:
“Đêm qua… cậu ấy đã giữ trọn giấc ngủ cho chúng ta.”



