Người đứng lại giữa con đường
Con đường đất kéo dài qua một khoảng trống rộng.
Không có cây lớn.
Không có nhà.
Chỉ có gió.
Họ đi qua đó nhiều lần.
Nhanh.
Không dừng.
Như thể nơi ấy không dành cho việc ở lại.
Nhưng một lần, anh dừng.
Không vì mệt.
Không vì có gì đặc biệt.
Chỉ là một cảm giác rất nhẹ—
khiến anh không thể bước tiếp ngay.
Những người khác đi qua.
Không ai gọi.
Không ai hỏi.
Họ quen với việc mỗi người có một khoảnh khắc riêng.
Anh đứng đó.
Nhìn quanh.
Không có gì khác biệt.
Nhưng cũng không hoàn toàn giống như trước.
Anh thử bước tiếp.
Một bước.
Rồi dừng lại lần nữa.
Không phải vì không thể đi,
mà vì chưa sẵn sàng rời khỏi khoảnh khắc ấy.
Một lúc sau, anh bước tiếp.
Không quay lại.
Không mang theo gì.
Nhưng từ đó,
mỗi lần đi qua con đường ấy,
anh đều biết—
có một điểm mà mình đã từng dừng lại,
dù không ai khác có thể nhìn thấy.


