NGƯỜI ĐỨNG Ở NƠI KHÔNG AI NHỚ
Có một khoảng đất trống.
Không bia.
Không mộ.
Không dấu.
Chỉ có cỏ mọc.
Anh đứng đó.
Rất lâu.
Người khác đi qua.
Không ai dừng lại.
Không ai hỏi.
Không ai biết.
Anh cúi xuống.
Dùng tay gạt cỏ.
Chậm rãi.
Như đang tìm.
Nhưng không có gì dưới đó.
Chỉ đất.
Và im lặng.
Anh thì thầm:
– “Ở đây… đúng không?”
Không ai trả lời.
Nhưng anh vẫn đứng đó.
Như thể…
chỉ cần có một người nhớ…
thì nơi đó vẫn còn tồn tại.


