NGƯỜI ĐỨNG SAU CHIẾN THẮNG BẠCH ĐẰNG
Nguyễn Thị Lệ Thủy
Khi nhắc đến Bạch Đằng, chúng ta thường hình dung một trận đánh dữ dội.
Những chiến thuyền.
Những tiếng hò reo.
Những cây cọc nhọn.
Những người lính lao vào trận chiến.
Nhưng có một câu hỏi khiến tôi luôn suy nghĩ:
Ai đã làm nên chiến thắng ấy?
Câu trả lời không thể chỉ có một cái tên.
Đó là Trần Hưng Đạo.
Là các vua Trần.
Là các tướng lĩnh.
Là những người lính.
Và là cả nhân dân Đại Việt.
Trần Hưng Đạo là linh hồn của cuộc kháng chiến, nhưng ông hiểu rất rõ rằng một vị tướng dù tài giỏi đến đâu cũng không thể chiến thắng nếu không có lòng dân.
Chính vì vậy, trong những cuộc kháng chiến chống Nguyên – Mông, tinh thần đoàn kết được đặt lên rất cao.
Khi đất nước lâm nguy, mọi người cùng chung một mục tiêu.
Những người lính chiến đấu.
Những người dân góp sức.
Những người làm nhiệm vụ hậu cần.
Những người giữ làng.
Những người vận chuyển lương thực.
Tất cả đều góp một phần vào cuộc chiến.
Đến Bạch Đằng năm 1288, sức mạnh ấy hội tụ.
Trận địa cọc được bố trí.
Quân địch bị nhử vào đúng thời điểm.
Thủy triều rút.
Quân Đại Việt tổng công kích.
Chiến thắng vang dội.
Ngày nay, khi đọc lại lịch sử, chúng ta thường nhớ đến những vị tướng.
Nhưng tôi muốn dành một phút để nhớ đến những người không có tên trong sách sử.
Những người đã đóng cọc.
Những người chèo thuyền.
Những người mang lương thực.
Những người chiến đấu và có thể đã không trở về.
Họ chính là những người đứng phía sau chiến thắng.
Và có lẽ đây là bài học đẹp nhất mà Trần Hưng Đạo để lại:
Không có chiến thắng nào chỉ thuộc về một người.
Mỗi thành công đều được tạo nên từ sự đóng góp của rất nhiều con người.
Trong cuộc sống hôm nay cũng vậy.
Một ngôi trường tốt không chỉ có công của người hiệu trưởng.
Một thành phố đẹp không chỉ có công của người lãnh đạo.
Một đất nước phát triển không chỉ nhờ một vài cá nhân.
Mà nhờ hàng triệu người đang âm thầm làm tốt công việc của mình mỗi ngày.
Vì thế, nếu hỏi chúng ta có thể làm gì để tri ân Trần Hưng Đạo, tôi nghĩ câu trả lời rất giản dị:
Hãy làm tốt phần việc của mình.
Bởi đó chính là cách những người bình thường có thể góp phần tạo nên những điều phi thường.



