Người đứng sau mặt trận ngoại giao
Năm 1965, đất nước bước vào một giai đoạn chiến tranh vô cùng khốc liệt.
Trong khi những người lính chiến đấu ngoài mặt trận, ở một mặt trận khác cũng có những con người ngày đêm suy nghĩ, đàm phán và tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè quốc tế.
Người đứng đầu ngành ngoại giao khi ấy là Nguyễn Duy Trinh.
Ông sinh năm 1910 tại Nghệ An, tham gia cách mạng từ khi còn trẻ và từng trải qua nhiều năm bị tù đày. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông đảm nhận nhiều trọng trách trong Đảng và Nhà nước.
Một cán bộ trẻ hỏi ông:
— Thưa bác, ngoài chiến trường đang đánh nhau rất ác liệt. Ngoại giao có thể giúp gì cho cuộc chiến đấu ấy?
Nguyễn Duy Trinh bình tĩnh trả lời:
— Ngoại giao cũng là một mặt trận. Trên chiến trường, bộ đội chiến đấu bằng vũ khí. Trên bàn đàm phán, chúng ta phải chiến đấu bằng lý lẽ, bản lĩnh và sự kiên định.
Những năm sau đó, ông cùng các đồng chí tập trung xây dựng đường lối đối ngoại phù hợp với tình hình đất nước.
Công việc không hề đơn giản.
Việt Nam phải vừa tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè quốc tế, vừa giữ vững độc lập, tự chủ; vừa phối hợp giữa đấu tranh quân sự, chính trị và ngoại giao.
Một cán bộ hỏi:
— Nếu đối phương đưa ra những điều kiện rất khó chấp nhận thì chúng ta phải làm thế nào?
Nguyễn Duy Trinh đáp:
— Có thể linh hoạt về cách làm, nhưng những vấn đề liên quan đến độc lập và chủ quyền của dân tộc thì phải giữ vững nguyên tắc.
Thời gian trôi qua.
Các cuộc đàm phán về việc chấm dứt chiến tranh tại Việt Nam ngày càng trở nên quan trọng.
Nguyễn Duy Trinh luôn theo dõi sát tình hình và chỉ đạo công tác ngoại giao.
Ông nhắc các cán bộ:
— Muốn đàm phán tốt, trước hết phải hiểu rõ lợi ích của đất nước. Không được nóng vội, cũng không được dao động.
Sau nhiều năm đấu tranh trên cả ba mặt trận quân sự, chính trị và ngoại giao, Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết năm 1973.
Đó là một dấu mốc quan trọng trong cuộc đấu tranh của dân tộc.
Một cán bộ trẻ đến chúc mừng:
— Thưa bác, cuối cùng chúng ta đã đạt được kết quả.
Nguyễn Duy Trinh chỉ nói:
— Đây là kết quả của cả dân tộc, của những người đang chiến đấu ngoài mặt trận và của tất cả những người đã làm việc không ngừng nghỉ cho ngày hòa bình.
Sau năm 1975, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều công việc quan trọng, trong đó có việc mở rộng quan hệ quốc tế và phục vụ công cuộc khôi phục, xây dựng đất nước.
Năm 1985, Nguyễn Duy Trinh qua đời.
Nhiều năm sau, một học sinh đọc về cuộc đời ông rồi hỏi thầy:
— Thưa thầy, tại sao người ta gọi ngoại giao cũng là một mặt trận?
Người thầy trả lời:
— Vì để bảo vệ đất nước, không chỉ cần sức mạnh trên chiến trường. Còn cần trí tuệ, bản lĩnh và khả năng thuyết phục trên trường quốc tế.
Cậu học sinh nhìn những trang sách.
Em hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh.
Có những chiến thắng được tạo nên từ những cuộc đàm phán kéo dài, từ sự kiên trì và bản lĩnh của những con người đứng sau bàn ngoại giao.
BÀI HỌC
Câu chuyện về Nguyễn Duy Trinh nhắc chúng ta rằng trí tuệ, bản lĩnh và sự kiên trì cũng là những sức mạnh rất lớn. Khi giải quyết một vấn đề khó khăn, chúng ta cần biết giữ vững nguyên tắc, đồng thời linh hoạt trong cách ứng xử.
Qua đó, chúng ta cũng hiểu rằng mỗi người đều có thể đóng góp cho đất nước bằng khả năng riêng của mình.



