Người Dũng Sĩ Kiên Cường Trên Đồi 781 Điện Biên Phủ - Đại tá Đặng Đức Song
Đại tá Đặng Đức Song là một trong những Dũng sĩ Đồi xanh của chiến dịch Điện Biên Phủ, từng cùng đồng đội giữ vững Đồi 781 trước nhiều đợt tấn công của quân Pháp. Ông luôn ghi nhớ tinh thần “còn hơi thở, còn chiến đấu” và xem trách nhiệm với đồng đội là điều thiêng liêng nhất của người lính.
Đại tá Đặng Đức Song là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của chiến dịch Điện Biên Phủ và là người còn lại duy nhất trong 24 Dũng sĩ Đồi xanh năm xưa. Dù đã ở tuổi 89, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và niềm tự hào về những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc. Đối với ông, trong thời bình, mỗi người dân cần tiếp tục học tập và phấn đấu để xứng đáng với đất nước Việt Nam anh hùng.
Năm 1953, khi thực dân Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, Đặng Đức Song mới 20 tuổi và là chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 439, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ chốt tại Đồi 781, còn gọi là Đồi xanh vì nơi đây trước đó có nhiều cây cối phủ kín. Tuy nhiên, trong suốt 32 ngày đêm chiến đấu ác liệt, bom đạn của địch đã cày xới toàn bộ ngọn đồi, biến màu xanh thành màu đỏ của đất đá và chiến tranh.
Trong một trận chiến quyết liệt tại Đồi xanh, Đặng Đức Song cùng một đồng đội giữ vững một mỏm đồi trước các đợt tiến công của quân Pháp. Khi ấy, ông là xạ thủ trung liên. Sau khi bắn hạ tên chỉ huy đi đầu và ném lựu đạn vào đội hình địch, ông cùng đồng đội đã đánh lui đợt tấn công thứ ba của đối phương, góp phần ngăn chặn âm mưu mở rộng vòng vây quanh tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Với chiến công ấy, ông cùng đồng đội được Trung đoàn trưởng Vũ Lăng trực tiếp gắn Huân chương Chiến công hạng Nhất ngay trong chiến hào và được trao tặng danh hiệu “Dũng sĩ Đồi xanh”.
Ngày 13-3-1954, quân ta mở đợt tiến công đầu tiên vào Điện Biên Phủ. Đặng Đức Song tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu tại các cao điểm C1 và C2 trong những ngày cuối cùng của chiến dịch. Giữa vòng vây khốc liệt của bom đạn và hỏa lực đối phương, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trận địa. Đến khi nhìn thấy ngày càng nhiều cờ trắng, dù trắng của quân địch xuất hiện, những người lính mới tin rằng chiến thắng đã đến gần. Khi quân Pháp đầu hàng, bộ đội Việt Nam trong niềm vui vỡ òa đã ôm chầm lấy nhau giữa chiến trường sau những ngày tháng sống trong hầm hào và bom đạn.
Điều khiến Đặng Đức Song nhớ nhất sau chiến thắng không phải là chiến công cá nhân mà là những người đồng đội đã cùng ông chiến đấu. Ông luôn tâm niệm rằng khi đồng đội bị thương phải hết lòng cứu chữa, khi đồng đội hy sinh thì không được phép quên. Đối với ông, lời hứa với đồng đội là danh dự và trách nhiệm của người lính còn sống.
Tinh thần “còn hơi thở, còn chiến đấu” mà Đặng Đức Song từng viết trong bản quyết tâm thư khi điều trị tại bệnh viện đã trở thành biểu tượng cho ý chí chiến đấu của người chiến sĩ Điện Biên năm xưa. Sau nhiều năm, ký ức về Đồi xanh và chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn luôn là phần không thể phai mờ trong cuộc đời người anh hùng ấy.



