Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người dũng sĩ ở làng Bích Bắc

Xã đội trưởng xã Điện Hòa kiêm Huyện đội phó Huyện đội Điện Bàn. Danh hiệu "Kiện tướng diệt Mỹ". Sau là Trung tá, đảm nhiệm công tác dân vận tại Tỉnh đội Quảng Nam.

Lâm Đồng24/04/2026Trường Đại Học Phan Thiết (Trường Đại Học Phan Thiết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất kiên trung Quảng Nam, nơi bom đạn từng cày xới từng thửa ruộng, từng mái nhà, có một con người mà cả cuộc đời là chuỗi những trận chiến không lùi bước – Trương Văn Hòa.

Ở tuổi 82, ông vẫn bước đi vững vàng, ánh mắt sáng và trí nhớ minh mẫn. Khi nhắc về quá khứ, ông chỉ cười nhẹ: “Nếu kể hết chắc phải viết mấy ngày…”. Nhưng phía sau câu nói giản dị ấy là một thời tuổi trẻ rực lửa.

Ông đến với cách mạng từ rất sớm – khi mới 10 tuổi, đã là một du kích nhỏ tuổi ở xã Điện Hòa. Ban ngày, cậu bé ấy hòa mình vào ruộng đồng như bao người nông dân. Nhưng đêm xuống, lại âm thầm làm nhiệm vụ trinh sát, liên lạc, rồi cùng đồng đội tham gia những trận tập kích táo bạo.

Lớn lên trong khói lửa của Chiến tranh Việt Nam, Trương Văn Hòa nhanh chóng trở thành một chỉ huy gan dạ. Năm 1963, khi địch huy động hai tiểu đoàn càn quét, ông tổ chức lực lượng đánh trả quyết liệt, tiêu diệt hơn 160 tên địch, buộc chúng phải rút lui.

Không dừng lại ở đó, năm 1964, ông chỉ huy du kích liên tục tập kích tại khu vực cầu Bến Sâu, La Thọ, đánh tan nhiều lực lượng địch, thu hàng trăm khẩu súng. Những chiến công nối tiếp chiến công – tên tuổi ông dần trở thành nỗi ám ảnh với đối phương.

Đầu năm 1965, giữ chức Xã đội trưởng, ông trực tiếp chỉ huy phá tan các cuộc càn lớn, làm thất bại kế hoạch “bình định”. Trong phong trào “Tìm Mỹ mà diệt”, chỉ trong vài tháng, ông đã cùng đơn vị tiêu diệt hàng chục lính Mỹ – một con số khiến bất cứ ai cũng phải kinh ngạc.

Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng.

Cuối năm 1969, trong một trận đánh lớn, ông bị thương nặng ở đầu và rơi vào tay địch. Giữa ranh giới sống – chết, ông vẫn kịp tiêu hủy toàn bộ tài liệu để bảo vệ tổ chức.

Bị đưa về căn cứ, rồi chuyển qua nhiều nơi giam giữ, cuối cùng là nhà tù Nhà tù Phú Quốc, ông phải chịu đựng những trận tra tấn tàn bạo. Nhưng địch không thể khai thác được bất kỳ thông tin nào.

Không khuất phục, không đầu hàng.

Ngay trong chốn lao tù, ông tiếp tục chiến đấu theo cách khác. Ông được bầu làm Phó Bí thư Đảng ủy trong trại giam, tổ chức đấu tranh, vạch mặt nội gián, bảo vệ anh em. Ông còn lãnh đạo các cuộc tuyệt thực, buộc địch phải nhượng bộ, giảm bớt sự tàn bạo.

Năm 1972, ông cùng đồng đội vượt ngục thành công – trở lại chiến trường, tiếp tục cầm súng cho đến ngày đất nước thống nhất.

Sau năm 1975, ông trở về với cuộc sống đời thường, làm công tác dân vận, xây dựng quê hương. Dù ở vị trí nào, ông vẫn giữ nguyên tinh thần của một người lính: tận tụy, trách nhiệm và kiên cường.

Cuộc đời của Trương Văn Hòa không chỉ là những chiến công, mà còn là minh chứng cho một điều giản dị:
có những con người, dù trong chiến trường hay trong nhà tù, vẫn không bao giờ bị khuất phục.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng câu chuyện về ông vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm thầm, cháy mãi trong ký ức của quê hương và lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn