Khác

“NGƯỜI DŨNG SĨ VỚI ĐÔI BÀN TAY VIẾT TIẾP HUYỀN THOẠI”

“NGƯỜI DŨNG SĨ VỚI ĐÔI BÀN TAY VIẾT TIẾP HUYỀN THOẠI”

An Giang24/08/2026Đoàn phường Quy Nhơn Nam (Đoàn phường Quy Nhơn Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Trong cái nắng rực rỡ của đảo ngọc Phú Quốc, chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ của bác Trần Xuân Thọ tại khu phố 6 – An Thới. Bước qua cánh cổng, không gian như chậm lại khi chúng tôi được diện kiến một ""pho sử sống"" của vùng đất Phú Quốc kiên cường.

""Đóa hoa"" nở trong địa ngục trần gian

Ít ai ngờ rằng, người đàn ông có nụ cười phúc hậu ấy từng là một chiến sĩ can trường từ năm 16 tuổi. Năm 1963, bác bị giặc bắt và đày đọa suốt 10 năm tại Nhà lao Cây Dừa. 10 năm ấy là một bản trường ca về sự chịu đựng và lòng trung kiên.

Kẻ thù đã dùng những đòn tra tấn tàn khốc nhất để khuất phục ý chí người chiến sĩ trẻ. Chúng nhổ răng, chúng tra tấn các đầu ngón tay để ngăn bác đào hầm vượt ngục. Nhưng thép đã tôi thế đấy! Sự tàn bạo của kẻ thù chỉ làm rực sáng thêm khí tiết của người cộng sản.

Bác kể về ngón tay trỏ bị trúng đạn không thể cứu chữa, bác đã nhờ người cắt bỏ. Bác kể về ngón tay cái bị đánh nát đến mức phải tháo khớp. Giọng kể bình thản như nói về chuyện của ai đó, nhưng chúng tôi – những người trẻ – không khỏi lặng người vì xúc động.

Huy hiệu trên ngực áo, lý tưởng trong trái tim

Sau Hiệp định Paris 1973, bác Thọ bước ra từ cánh cửa nhà tù, mang theo mình những vết thương vĩnh viễn nhưng cũng mang theo những vinh quang chói lọi. Danh hiệu ""Dũng sĩ cấp 2"" năm 1974 và tấm Huân chương kháng chiến hạng Nhất năm 1992 là những minh chứng hùng hồn nhất cho một thời hoa lửa.

Người dũng sĩ chưa bao giờ ""nghỉ hưu""

Điều khiến chúng tôi ngưỡng mộ hơn cả là sau khi hòa bình lập lại, bác không chọn nghỉ ngơi. Tại mảnh đất An Thới, bác nên duyên cùng cô Nguyễn Thị Hiến – người chiến sĩ quân y từng chăm sóc bác những ngày hậu trao trả. Từ đôi bàn tay không còn linh hoạt, bác và cô đã cùng nhau xây dựng tổ ấm và tiếp tục cống hiến cho xã hội.

Lật giở xấp giấy khen dày cộp qua các năm, từ việc giám sát đường giao thông đến tố giác tội phạm, giữ gìn an ninh trật tự... chúng tôi thấy một ""cuộc chiến"" khác của bác: cuộc chiến giữ gìn sự bình yên cho nhân dân.

Rời nhà bác Thọ, hình ảnh đôi bàn tay không trọn vẹn của bác cứ ám ảnh mãi trong tâm trí chúng tôi. Đó là bàn tay đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc, bàn tay tự cắt bỏ da thịt mình để giữ vững khí tiết, và cũng là bàn tay ấy đã cần mẫn xây dựng quê hương đến tận hôm nay.

Câu chuyện của bác chính là ngọn lửa rực sáng nhất, truyền cho tuổi trẻ chúng tôi niềm tin và khát vọng sống cống hiến. Xin cảm ơn bác – người dũng sĩ viết tiếp huyền thoại giữa đời thường!

"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn