Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI ĐƯỢC BOM ĐÁNH THỨC DẬY TỪ LÒNG ĐẤT

Chàng trai quê Bắc Kạn tham gia Đại đội 915, Đội Thanh niên xung phong 91 Bắc Thái trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ. Công việc của những thanh niên xung phong khi ấy không phải lúc nào cũng có tiếng súng trong tay.

Nghệ An26/08/2026Phường Bắc Kạn (phường Bắc Kạn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người trở về từ chiến tranh nhưng một phần cuộc đời họ mãi mãi nằm lại dưới những lớp đất đá của chiến trường.

Hoàng Văn Thắng là một người như thế.

Chàng trai quê Bắc Kạn tham gia Đại đội 915, Đội Thanh niên xung phong 91 Bắc Thái trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ. Công việc của những thanh niên xung phong khi ấy không phải lúc nào cũng có tiếng súng trong tay.

Họ chiến đấu bằng đôi tay.

Bằng cuốc, xẻng.

Bằng những chuyến hàng.

Bằng việc san lấp những hố bom để đoàn xe tiếp tục đi.

Và đôi khi, bằng chính mạng sống của mình.

Ngày 24/12/1972, Hoàng Văn Thắng có mặt tại khu vực ga Lưu Xá.

Trước khi bom trút xuống, ông đang ở gần cửa hầm, chờ cơm.

Đó cũng là một trong những khoảnh khắc cuối cùng ông nhìn thấy những người đồng đội còn sống.

Rồi bom B52 đánh xuống.

Hầm trú ẩn bị phá hủy.

Những khối bê tông đổ sập.

Hoàng Văn Thắng bị vùi lấp dưới đất đá.

Trong bóng tối, giữa sự sống và cái chết, ông gần như không còn khả năng tự cứu mình.

Nhưng những người đồng đội không bỏ ông lại.

Họ đào bới.

Tìm kiếm.

Gọi tên.

Từng lớp đất đá được bới lên.

Cuối cùng, Hoàng Văn Thắng được đưa ra khỏi lòng đất. Ông là một trong số rất ít người sống sót sau trận bom kinh hoàng ấy.

Nhưng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những thương tổn lâu dài.

Sức khỏe suy giảm.

Cuộc sống sau chiến tranh không dễ dàng.

Có những điều tưởng rất bình thường đối với người khác lại trở thành điều xa xỉ với người đã đi qua chiến tranh.

Bạn bè, đồng đội nhiều người đã hy sinh.

Còn người sống sót phải tiếp tục mang ký ức ấy suốt phần đời còn lại.

Năm tháng sau chiến tranh, ông sống tại quê nhà Chợ Đồn.

Một căn nhà tình nghĩa được dựng lên với sự hỗ trợ của đồng đội, chính quyền và các đoàn thể.

Nhưng căn nhà có thể che mưa nắng, chứ không thể xóa đi những ký ức đã ăn sâu vào tâm trí.

Mỗi khi nhắc về Đại đội 915, người ta không chỉ nhớ đến 60 con người đã hy sinh trong đêm Noel năm 1972.

Người ta cũng cần nhớ đến những người sống sót.

Bởi họ chính là những “nhân chứng sống” của một thời kỳ mà mỗi tiếng còi báo động đều có thể là tiếng gọi của tử thần.

Hoàng Văn Thắng đã sống.

Nhưng sự sống ấy mang theo một món nợ ký ức.

Ông sống để nhớ những người đã nằm lại.

Sống để kể lại cho thế hệ sau rằng những con người năm ấy không phải những cái tên xa xôi trong sách lịch sử.

Họ từng là những chàng trai, cô gái rất trẻ.

Họ biết đói, biết mệt, biết nhớ nhà, biết yêu thương và cũng biết sợ hãi.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ vẫn bước lên.

Và khi bom đạn trút xuống, họ vẫn ở lại bên những chuyến hàng, những con đường, những cây cầu.

Để hôm nay, những đoàn xe có thể đi qua.

Để đất nước có thể đi tới.

Đó chính là giá trị lớn nhất mà những người như Hoàng Văn Thắng và đồng đội đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn