NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN Ở LẠI
Đơn vị cần một người ở lại chặn hậu.
Chỉ một người.
Ai cũng hiểu…
ở lại nghĩa là gì.
Chỉ huy không chỉ định.
Ông nói:
– “Ai tình nguyện?”
Không ai nói.
Không ai nhìn ai.
Chỉ có tiếng thở.
Sau vài giây, một người bước lên.
Tên anh là Phúc.
Anh cười:
– “Để tôi.”
Không ai phản đối.
Không ai ngăn.
Vì nếu ngăn…
thì phải thay anh.
Trước khi đi, Phúc quay lại:
– “Nhớ về… kể với mẹ tôi.”
Một người gật.
Nhưng không ai dám hứa.
Sau đó, họ rút.
Nghe tiếng súng phía sau.
Rất lâu.
Rồi im.
Sau chiến tranh, người đã gật đầu hôm đó… tìm về quê Phúc.
Nhưng khi đứng trước mẹ anh…
ông không nói được gì.
Vì ông biết…
Phúc không phải là người duy nhất có thể ở lại.
Chỉ là…
anh là người đã bước lên trước.



