NGƯỜI ĐƯỢC CỨU
Trong trận đó, anh đã cứu được một người.
Kéo ra khỏi làn đạn.
Cõng đi.
Băng bó.
Giữ lại mạng sống.
Sau chiến tranh, người kia sống tốt.
Gia đình yên ổn.
Mỗi lần gặp lại, họ đều nói:
– “Nếu không có anh…”
Anh chỉ cười.
Nhưng một lần, trong một buổi rượu, người kia nói:
– “Ngày đó… tôi không muốn được cứu.”
Anh sững lại.
– “Sao?”
Người kia nhìn xuống:
– “Tôi đã kiệt sức rồi… tôi muốn dừng lại.”
Không ai nói thêm.
Anh ngồi lặng.
Lần đầu tiên…
anh tự hỏi:
liệu việc mình làm hôm đó…
là cứu một người…
hay buộc một người phải tiếp tục sống…
trong khi họ đã không còn muốn nữa.



