Cựu chiến binh

Người dược sỹ mang quân hàm Thượng úy tại đơn vị E46

Ninh Bình16/05/2026Lê Nhật Quỳnh (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của cụ Lê Ngọc Châu, những năm tháng thanh xuân không phải là những buổi chiều thanh bình bên lũy tre xanh của thôn Trinh Nữ, mà là mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi khói súng nồng nặc. Sinh năm 1938, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, cụ Châu lớn lên với một khát khao cháy bỏng là được cống hiến sức trẻ cho độc lập dân tộc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, cụ đã đứng trong hàng ngũ của đơn vị E46 thuộc Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Ninh Bình với tư cách là một dược sỹ, mang trên vai quân hàm Thượng úy và trọng trách bảo vệ sức khỏe cho hàng trăm chiến sỹ.

Công việc của một dược sỹ chiến trường như cụ Châu không chỉ đơn thuần là phân loại thuốc hay pha chế các dung dịch sát khuẩn cơ bản. Đó là một cuộc chiến thầm lặng nhưng đầy áp lực. Trong điều kiện thiếu thốn của những năm 1975, mỗi viên thuốc, mỗi cuộn băng gạc đều quý giá như vàng. Cụ Châu nhớ lại những ngày thức trắng đêm dưới ánh đèn dầu tù mù trong hầm tăng xê, cẩn thận kiểm kê từng ống tiêm, từng liều thuốc kháng sinh để chuẩn bị cho đợt hành quân dài ngày. Đơn vị E46 lúc bấy giờ có nhiệm vụ quan trọng trong việc bảo vệ địa bàn và phục vụ các chiến dịch lớn, nên áp lực dồn lên vai bộ phận y tế là cực kỳ lớn. Cụ không chỉ là người giữ kho thuốc mà còn là người thầy thuốc, người anh tinh thần của các chiến sỹ trẻ, luôn sẵn sàng có mặt ở những điểm nóng nhất để kịp thời sơ cứu và tiếp tế y tế.

Đỉnh điểm của những thử thách là khi chiến dịch giải phóng năm 1975 bùng nổ. Ninh Bình khi ấy là một trong những trọng điểm giao thông huyết mạch, thường xuyên hứng chịu những đợt oanh tạc dữ dội của không quân Mỹ. Cụ Châu kể rằng, có những lúc thuốc men vừa được chuyển đến thì bom Mỹ dội xuống ngay cạnh hầm. Trong làn khói bụi mù mịt, cụ cùng đồng đội phải dùng thân mình che chắn cho những thùng thuốc, bởi cụ hiểu rằng nếu mất đi số thuốc này, cơ hội sống sót của những chiến sỹ bị thương ngoài kia sẽ mong manh hơn bao giờ hết. Hình ảnh người Thượng úy dược sỹ gầy gò nhưng rắn rỏi, tay xách túi y tế chạy băng băng qua những hố bom còn nóng hổi đã trở thành biểu tượng của sự tận tụy trong mắt anh em đơn vị E46. Sự kết hợp giữa kiến thức chuyên môn của một dược sỹ và ý chí sắt đá của một người lính đã giúp cụ vượt qua những thời khắc ngặt nghèo nhất của cuộc chiến.

Giờ đây, khi đã ở tuổi xưa nay hiếm, sống an nhàn tại thôn Trinh Nữ 4, xã Yên Mô, cụ Châu vẫn thường nhìn lại những năm tháng ấy với một niềm tự hào khôn xiết. Những tấm huân chương có thể đã cũ theo thời gian, nhưng tinh thần của một dược sỹ chiến trường quân đội thì vẫn luôn vẹn nguyên. Cụ bảo rằng, phần thưởng lớn nhất không phải là quân hàm Thượng úy mà là nhìn thấy những đồng đội của mình được chữa trị kịp thời, tiếp tục cầm súng chiến đấu cho ngày toàn thắng. Câu chuyện của cụ là minh chứng rõ nét nhất cho hình ảnh người chiến sỹ hậu cần y tế – những người anh hùng thầm lặng đã góp phần dệt nên bài ca chiến thắng "Thời hoa lửa" của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn