NGƯỜI ĐƯỢC THA
Trong một lần bắt tù binh…
anh có quyền bắn.
Nhưng anh không bắn.
Anh tha.
Người kia nhìn anh rất lâu.
Rồi đi.
Nhiều năm sau…
trong một cuộc gặp, anh nhận ra người đó.
Người kia cũng nhận ra anh.
Hai người nhìn nhau.
Rất lâu.
Rồi người kia nói:
– “Cảm ơn.”
Anh gật.
Nhưng người kia nói tiếp:
– “Sau đó… tôi tiếp tục chiến đấu.”
Anh sững lại.
– “Và… tôi đã bắn chết một người của các anh.”
Không ai nói gì.
Sự im lặng kéo dài.
Anh hiểu.
Khoảnh khắc tha đó…
không kết thúc chiến tranh.
Chỉ kéo dài nó…
bằng một cái chết khác.



