Người duy nhất được chào cờ bằng tay trái
Trong cuốn sổ vàng truyền thống của Quân đội Nhân dân Việt Nam, tên tuổi của Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu đã đi vào huyền thoại như một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm. Chiến công lừng lẫy của người con ưu tú đất Cao Bằng không chỉ tiếp thêm sức mạnh cho cả một thế hệ kháng chiến mà còn trở thành một phần ký ức hào hùng được ghi vào sách giáo khoa, nuôi dưỡng tâm hồn biết bao thế hệ trẻ Việt Nam.
Khát Vọng Chiến Đấu Và Quyết Định Nghẹt Thở
Sinh ra tại vùng quê Trùng Khánh, Cao Bằng, người thanh niên dân tộc Tày La Văn Cầu lên đường nhập ngũ với tinh thần sắt đá: "Còn sống là còn chiến đấu, trái tim còn đập thì còn chiến đấu".
Đêm 17 tháng 9 năm 1950, trận đánh cứ điểm Đông Khê mở màn cho Chiến dịch Biên giới Thu - Đông bước vào giai đoạn quyết liệt. Nhận nhiệm vụ ôm khối bộc phá nặng 12kg tiến đánh lô cốt đầu cầu của địch, La Văn Cầu lao lên dưới làn mưa đạn xối xả. Giữa chừng trận đánh, một viên đạn của kẻ thù bắn trúng má, một viên khác làm dập nát cánh tay phải của ông. Cơn đau giằng xé khiến người chiến sĩ trẻ ngất đi.
Khi tỉnh lại, thấy tổ bộc phá gặp khó khăn và quân ta bị cản bước, ông nén đau đớn tột cùng, đưa ra một quyết định phi thường: Nhờ đồng đội Nông Văn Pheo dùng dao chặt đứt cánh tay phải đã dập nát để khỏi vướng bận. Nghiến răng găm nỗi đau vào lòng, ông dùng cánh tay trái còn lại ôm khối bộc phá, áp sát lô cốt địch, giật nụ xòe tiêu diệt hỏa điểm, mở đường cho quân ta tiến công chiếm lĩnh trận địa.
Mất Mát Lớn Lao Cho Mai Sau
Tháng 6 năm 2026, trái tim của người anh hùng từng đập những nhịp đập kiên cường trên chiến trường Đông Khê đã ngừng đập ở tuổi 94. Sự ra đi của cụ để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng triệu triệu người dân Việt Nam. Vẫn biết sinh tử là quy luật của tạo hóa, nhưng nghe tin cụ trút hơi thở cuối cùng, ai ai cũng vội vã giật mình ngậm ngùi. Cánh tay cụ dâng hiến cho độc lập dân tộc năm xưa nay đã theo cụ về với đất mẹ, và hình bóng một cụ già hiền hậu, nở nụ cười ấm áp với cái chào điều lệnh bằng tay trái mỗi lần gặp thế hệ trẻ từ nay chỉ còn trong ký ức. Mất đi cụ, chúng ta mất đi một "báu vật sống", một nhân chứng lịch sử bằng xương bằng thịt của thời kỳ gian khổ mà oanh liệt nhất.
Tượng Đài Bất Tử Trong Lòng Dân Tộc
Thương xót cụ, thế hệ hôm nay càng thêm tự hào và ghi nhớ công ơn của những người đã đánh đổi xương máu cho hòa bình. Dù cụ đã đi xa, nhưng tinh thần "La Văn Cầu" cùng cánh tay trái ôm bộc phá mở đường năm nào sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng, soi sáng con đường dựng xây và bảo vệ Tổ quốc của các thế hệ mai sau.


