NGƯỜI EM ĐỨNG BÊN BỜ SÔNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Hai anh em từng sống bên một con sông.
Ngày người anh lên đường, người em tiễn anh đến bến.
Anh nói:
“Em về đi.”
Người em hỏi:
“Bao giờ anh trở lại?”
Anh đáp:
“Không lâu đâu.”
Người em đứng trên bờ nhìn chiếc thuyền rời bến.
Anh không bao giờ trở lại.
Nhiều năm sau, người em đã trở thành một người đàn ông lớn tuổi.
Mỗi lần đi qua bờ sông, ông vẫn nhớ ngày tiễn anh.
Con sông đã thay đổi.
Bến cũ không còn.
Nhưng dòng nước vẫn chảy.
Một hôm, cháu ông hỏi:
“Ông hay đứng đây làm gì?”
Ông kể.
Đứa trẻ nhìn dòng sông rồi hỏi:
“Ông có buồn không?”
Ông đáp: “Có. Nhưng ông cũng thấy may mắn vì đã được làm em của anh.”
Đứa trẻ im lặng.
Ông nói tiếp:
“Người ta có thể mất một người thân, nhưng những năm tháng được sống cùng nhau thì không mất.”
Dòng sông tiếp tục chảy.
Những thế hệ mới lớn lên bên bờ.
Người anh không còn.
Nhưng câu chuyện về hai anh em vẫn được kể.
Và mỗi lần dòng sông chảy qua bến cũ, nó như mang theo một phần ký ức của những người từng đứng nơi ấy.



