Người em gái giữ chiếc đàn của anh trai liệt sĩ suốt nửa thế kỷ
Câu chuyện kể về người em gái đã gìn giữ cây đàn guitar của anh trai liệt sĩ suốt gần 50 năm như một cách lưu giữ ký ức về anh.
Anh trai bà Nguyễn Thị Hương nhập ngũ năm 1973. Trước khi lên đường, anh là người rất yêu âm nhạc trong làng. Những buổi tối mất điện, anh thường ngồi trước sân gảy đàn cho cả nhà nghe. Trước ngày đi bộ đội, anh đặt cây đàn vào tay em gái rồi dặn: “Anh đi rồi, nhớ giữ giúp anh. Khi nào hòa bình anh về anh sẽ chơi tiếp.” Bà Hương khi ấy mới 17 tuổi, chỉ cười và tin rằng ngày đoàn tụ sẽ sớm đến. Những lá thư đầu tiên anh gửi về vẫn kể chuyện đồng đội hay hát cùng nhau giữa rừng. Trong một lá thư, anh viết rằng sau chiến tranh anh muốn trở về dạy nhạc cho trẻ em trong làng. Năm 1974, gia đình nhận giấy báo tử. Mẹ bà ngất lịm, còn bà ôm chặt cây đàn khóc suốt đêm. Suốt nhiều năm sau đó, bà không cho ai bán hay sửa cây đàn dù nó đã cũ, dây đàn đứt gần hết. Mỗi dịp giỗ anh, bà lại lau sạch cây đàn rồi đặt cạnh di ảnh. Năm 2020, con trai bà học nhạc và xin được sửa lại cây đàn cũ của cậu ruột. Khi tiếng đàn vang lên lần đầu sau hàng chục năm im lặng, bà Hương bật khóc. Bà nói bà có cảm giác như anh trai mình vừa trở về ngồi giữa sân nhà như những đêm xưa cũ. Với bà, cây đàn ấy không chỉ là kỷ vật, mà là thanh âm của một tuổi trẻ đã dừng lại mãi mãi ở chiến trường.



