Khác

Người em gái hậu phương

Trong những năm tháng chiến tranh, ở bản Mường của Khả Cửu có một cô gái nhỏ luôn được mọi người gọi bằng cái tên thân thương là Thơm. Bà Hà Thị Thơm, sinh năm 1956, khi ấy còn rất trẻ, chưa đủ tuổi cầm súng, nhưng đã sớm hiểu rằng mình cũng có trách nhiệm với quê hương.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người em gái hậu phương

(Nhân vật: Bà Hà Thị Thơm, sinh năm 1956)

Trong những năm tháng chiến tranh, ở bản Mường của Khả Cửu có một cô gái nhỏ luôn được mọi người gọi bằng cái tên thân thương là Thơm. Bà Hà Thị Thơm, sinh năm 1956, khi ấy còn rất trẻ, chưa đủ tuổi cầm súng, nhưng đã sớm hiểu rằng mình cũng có trách nhiệm với quê hương.

Anh trai bà là bộ đội. Ngày anh lên đường nhập ngũ, Thơm đứng nép sau cột nhà sàn, lặng lẽ nhìn theo bóng anh khuất dần sau con đường đất đỏ. Trước lúc đi, anh xoa đầu em gái và dặn:

"Ở nhà thay anh chăm sóc cha mẹ, học hành chăm chỉ và đừng để mẹ phải buồn."

Thơm gật đầu, nước mắt lăn dài nhưng vẫn cố mỉm cười.

Từ ngày anh đi, cô bé trở thành chỗ dựa của gia đình. Buổi sáng lên nương cùng mẹ, chiều chăn trâu, tối giã gạo, đan lát và chăm sóc em nhỏ. Công việc của người lớn, Thơm đều cố gắng làm thay để cha mẹ vơi bớt nhọc nhằn.

Mỗi lần trong bản có đoàn dân công chuẩn bị gùi gạo ra tuyến sau, Thơm đều xin được góp sức. Dù chỉ mang được một túi gạo nhỏ hay bó rau rừng, bà vẫn thấy mình đang góp một phần cho những người lính nơi tiền tuyến.

Có những đêm ngồi bên bếp lửa, Thơm lấy giấy bút tập viết thư cho anh. Lá thư nào cũng mở đầu bằng câu:

"Anh ơi, ở nhà mọi người vẫn khỏe..."

Cô kể chuyện mùa lúa trên nương đã chín vàng, kể con suối đầu bản vẫn trong veo, kể mẹ vẫn giữ chiếc áo của anh trên vách nhà và ngày nào cũng mong thư.

Những lá thư gửi đi không phải lúc nào cũng có hồi âm. Nhưng Thơm vẫn viết, bởi bà tin rằng ở nơi xa, anh sẽ cảm nhận được tình cảm của gia đình.

Một buổi chiều, người đưa thư mang về một phong bì đã bạc màu.

Thơm ôm lá thư chạy thật nhanh về nhà.

Cả gia đình quây quần bên bếp lửa để nghe đọc.

Trong thư, người anh viết:

"Anh vẫn khỏe. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại nhớ tiếng cười của em, nhớ bếp lửa của mẹ. Em thay anh chăm sóc gia đình nhé."

Đọc đến đó, mẹ bà lặng lẽ lau nước mắt.

Thơm cẩn thận gấp lá thư lại, đặt vào chiếc hòm gỗ như một báu vật.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Người anh trở về trong niềm vui vỡ òa của cả gia đình.

Ngày đoàn tụ, anh nhìn em gái đã trưởng thành và xúc động nói:

"Anh đi đánh giặc, còn em là người giữ vững mái ấm của gia đình. Công lao của em cũng đáng quý như những người ở tiền tuyến."

Bà Hà Thị Thơm chỉ cười hiền:

"Em chỉ làm những điều mà bất kỳ người em nào cũng sẽ làm."

Đến hôm nay, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, bà luôn nhắn nhủ:

"Chiến tranh không chỉ có những người cầm súng. Ở hậu phương cũng có biết bao người mẹ, người chị và người em lặng lẽ hy sinh. Mỗi người góp một việc nhỏ, tất cả đã làm nên sức mạnh của dân tộc."

Đối với bà Hà Thị Thơm, niềm tự hào lớn nhất không phải là những việc mình đã làm, mà là được sống trong một đất nước hòa bình, được nhìn thấy con cháu lớn lên giữa tiếng cười thay cho tiếng bom đạn.

Thông điệp: Hậu phương vững vàng là điểm tựa để tiền tuyến yên tâm chiến đấu. Những người em gái thầm lặng chăm lo gia đình, sẻ chia khó khăn và nuôi dưỡng niềm tin chính là những bông hoa đẹp của thời hoa lửa, góp phần làm nên chiến thắng và gìn giữ giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn