Người em giữ chiếc áo dài tốt nghiệp của chị gái thanh niên xung phong
Câu chuyện kể về người em gái gìn giữ chiếc áo dài tốt nghiệp của chị – người đã gác lại ước mơ giảng đường để lên đường làm thanh niên xung phong.
Chị gái bà Nguyễn Thị Hạnh là học sinh giỏi văn của trường huyện. Mùa hè năm 1972, chị vừa nhận giấy báo trúng tuyển trường sư phạm và tự may cho mình một chiếc áo dài trắng để chuẩn bị ngày nhập học.
Nhưng đúng thời điểm ấy, địa phương phát động lực lượng thanh niên xung phong chi viện tuyến lửa.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, chị quyết định gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường.
Ngày đi, chị treo chiếc áo dài trong tủ và dặn em gái nhỏ giữ cẩn thận vì ngày hòa bình chị sẽ mặc lại.
Năm đó bà Hạnh mới 9 tuổi nhưng nhớ rất rõ hình ảnh chị quay đầu cười với cả gia đình trước lúc lên xe.
Một năm sau, gia đình nhận tin chị hy sinh khi cứu đồng đội trong một trận bom trên tuyến đường vận tải.
Người mẹ ngã quỵ.
Người cha lặng đi suốt nhiều ngày.
Bà Hạnh lớn lên cùng chiếc áo dài trắng ấy trong tủ gỗ cũ.
Nhiều lần gia đình chuyển nhà, đồ đạc thất lạc nhưng bà luôn mang chiếc áo theo bên mình.
Khi trở thành giáo viên, trong ngày đầu tiên đứng lớp, bà mặc lại chiếc áo dài của chị sau khi chỉnh sửa cho vừa.
Đứng trước bục giảng, bà bật khóc vì nhớ tới giấc mơ làm cô giáo của chị gái năm xưa.
Bà nói mình đã thay chị thực hiện giấc mơ còn dang dở, và chiếc áo dài ấy là lời nhắc rằng có những ước mơ cá nhân đã nhường chỗ cho vận mệnh của đất nước.



