NGƯỜI EM GIỮ LẠI TUỔI TRẺ CỦA ANH
Sống tiếp một cuộc đời còn dang dở
Ông Phạm Văn T. là em trai của một liệt sĩ. Khi anh hy sinh, ông mới 15 tuổi.
Trong ký ức của ông, anh trai luôn là người mạnh mẽ, là niềm tự hào của cả gia đình. Ngày anh lên đường, ông chạy theo rất xa chỉ để nhìn thêm một lần.
Tin hy sinh đến sau đó không lâu.
Gia đình chìm trong đau thương. Nhưng ông, khi ấy còn là một cậu bé, đã tự nhủ:
“Nếu anh không còn, mình phải sống thay phần của anh.”
Ông bỏ dở việc học, đi làm sớm để phụ giúp gia đình. Những năm tháng sau đó, ông không chỉ sống cho mình, mà còn sống như thể mang theo cả ước mơ của người anh đã mất.
Ông không lập gia đình sớm, dành phần lớn thời gian chăm sóc cha mẹ già.
Nhiều người nói ông hy sinh quá nhiều. Nhưng ông chỉ cười:
“Anh tôi đã hy sinh cả cuộc đời… tôi chỉ hy sinh một phần thôi.”



