Người em Hà Tĩnh thay anh gánh vác gia đình sau ngày hy sinh
Câu chuyện kể về một người em Hà Tĩnh đã vượt qua mất mát, sống và cống hiến để xứng đáng với người anh liệt sĩ.
Ông Nguyễn Văn Phú, sinh năm 1956, là em trai của một liệt sĩ đã hy sinh trong những năm chiến tranh. Khi anh lên đường nhập ngũ, ông còn nhỏ, nhưng hình ảnh người anh luôn in sâu trong ký ức.
Ông kể, anh mình là người chăm chỉ, luôn giúp đỡ gia đình. Trước khi đi, anh dặn ông phải chăm sóc cha mẹ.
Những lời dặn đó, ông nhớ mãi.
Khi tin anh hy sinh đến, cả gia đình chìm trong đau thương.
Ông nói, lúc đó ông chưa hiểu hết, nhưng cảm nhận được nỗi mất mát rất lớn.
Những ngày sau, nhìn cha mẹ buồn, ông tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn.
Ông bắt đầu làm những công việc mà trước đây anh thường làm.
Từ việc đồng áng đến chăm sóc gia đình, ông đều cố gắng học và làm.
“Làm thay phần của anh”, ông nói.
Ông giữ lại những kỷ vật của anh như một nguồn động viên.
Mỗi khi mệt mỏi, ông lại nghĩ đến anh để có thêm động lực.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, ông càng hiểu rõ hơn sự hy sinh ấy.
Ông kể lại câu chuyện của anh cho con cháu, để mọi người không quên.
Với ông, người anh ấy không chỉ là ký ức, mà còn là động lực để ông sống tốt hơn mỗi ngày.



