NGƯỜI EM KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về người thân đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn khắc sâu trong lòng những người ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Bùi Văn Hoàng, sinh năm 1951, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được lắng nghe câu chuyện về người anh trai mà ông luôn dành sự kính trọng và thương nhớ. Ông Hoàng kể rằng anh trai ông tên là Bùi Văn Thắng, sinh năm 1947. Là anh cả trong gia đình có đông anh em, ông Thắng từ nhỏ đã rất chịu khó, luôn thay cha mẹ làm những công việc nặ
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI EM KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI
Tác giả: Nguyễn Anh Ngọc-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Bùi Văn Hoàng
-Năm Sinh:1951
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về người thân đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn khắc sâu trong lòng những người ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Bùi Văn Hoàng, sinh năm 1951, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được lắng nghe câu chuyện về người anh trai mà ông luôn dành sự kính trọng và thương nhớ.
Ông Hoàng kể rằng anh trai ông tên là Bùi Văn Thắng, sinh năm 1947. Là anh cả trong gia đình có đông anh em, ông Thắng từ nhỏ đã rất chịu khó, luôn thay cha mẹ làm những công việc nặng nhọc. Những năm quê hương còn nhiều khó khăn, ông vừa lao động vừa động viên các em cố gắng học hành để sau này trở thành người có ích.
Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Bùi Văn Thắng tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, ông dặn em trai ở nhà chăm sóc cha mẹ và thay mình gánh vác công việc gia đình. Đó là lời dặn mà ông Hoàng vẫn luôn ghi nhớ suốt cuộc đời.
Sau thời gian huấn luyện, ông Thắng được biên chế vào đơn vị pháo binh chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Công việc của ông và đồng đội là cơ động trận địa, yểm trợ hỏa lực cho các đơn vị bộ binh trong nhiều trận đánh lớn. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ, thường xuyên phải di chuyển để tránh sự phát hiện của đối phương.
Theo lời ông Hoàng, mùa hè năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, khẩu đội của anh trai ông liên tục bắn chi viện cho đơn vị phía trước. Khi đang cùng đồng đội di chuyển khẩu pháo đến vị trí mới, một loạt pháo của đối phương bất ngờ trút xuống. Dù cố gắng bảo vệ trận địa và đưa đồng đội bị thương ra nơi an toàn, ông Thắng đã anh dũng hy sinh ngay tại chiến trường.
Ngày nhận giấy báo tử, cả gia đình lặng người trong đau đớn. Mẹ ông Hoàng nhiều năm vẫn giữ nguyên chiếc áo và những lá thư của người con trai như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần nhắc đến anh, bà đều rơi nước mắt vì chưa một lần được gặp lại.
Ông Bùi Văn Hoàng chia sẻ rằng, dù anh trai đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh ấy luôn là niềm tự hào của cả gia đình. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải sống xứng đáng với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.
Đến nay, mỗi dịp tháng Bảy, ông Hoàng đều cùng gia đình đến nghĩa trang liệt sĩ để thắp hương tưởng nhớ anh trai và các liệt sĩ. Đối với ông, hình ảnh người anh khoác ba lô lên đường nhập ngũ năm nào sẽ mãi là ký ức không thể phai mờ, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và tính mạng.
Tác giả
Nguyễn Anh Ngọc



