Người em nằm lại nơi chiến trường
Người em nằm lại nơi chiến trường
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng chim gọi chiều, tôi lại nhớ đến người em trai của mình. Em tên là Minh, kém tôi bốn tuổi. Tuổi thơ của hai anh em tôi gắn với một làng quê nghèo, với con đường đất đỏ, cánh đồng lúa và những buổi chiều cùng nhau chăn trâu. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày chúng tôi phải xa nhau trong chiến tranh.
Năm ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt. Em tôi vừa tròn hai mươi tuổi thì nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Ngày em đi, mẹ tôi cứ nắm chặt lấy tay em mà khóc. Còn tôi cố giấu nước mắt, chỉ dặn em:
– Em nhớ giữ gìn sức khỏe. Bao giờ đất nước hòa bình thì trở về với anh và mẹ nhé!
Em cười, nụ cười rất hiền:
– Anh yên tâm. Hết chiến tranh, em sẽ về. Anh em mình lại cùng nhau làm ruộng.
Đó là lời hứa cuối cùng em nói với tôi.
Những tháng ngày sau đó, gia đình tôi thỉnh thoảng nhận được thư em gửi về. Trong thư, em kể rằng đơn vị hành quân qua nhiều vùng đất, cuộc sống chiến trường rất gian khổ nhưng đồng đội luôn yêu thương, giúp đỡ nhau. Em ít kể về bom đạn, chỉ hỏi thăm sức khỏe của mẹ và dặn tôi chăm sóc mẹ thật tốt.
Rồi một ngày, chiến tranh trở nên khốc liệt. Một buổi sáng cuối năm, gia đình tôi nhận được giấy báo tin em đã hy sinh trong một trận chiến. Tôi cầm tờ giấy mà đôi tay run lên. Tôi đọc đi đọc lại từng dòng, vẫn không thể tin đó là sự thật.
Mẹ tôi lặng người. Bà không khóc, chỉ ngồi nhìn ra khoảng sân trước nhà, nơi ngày trước em vẫn thường ngồi lau đôi dép sau những buổi đi làm đồng. Đến tối, mẹ mới ôm chiếc áo cũ của em vào lòng rồi bật khóc.
Từ ngày ấy, căn nhà trở nên trống vắng. Không còn tiếng em gọi tôi mỗi sáng, không còn những câu chuyện vui bên mâm cơm. Tôi thường đứng trước hiên nhà và nhớ đến lời hứa năm nào: “Hết chiến tranh, em sẽ về.”
Nhưng em đã không trở về.
Em đã nằm lại nơi chiến trường, khi tuổi đời còn quá trẻ. Em không có cơ hội được trở về quê hương, được gặp lại mẹ, được sống cuộc đời bình dị mà em từng mong ước. Đất nước hòa bình, chúng tôi được sống trong những ngày tháng yên bình, nhưng đổi lại là sự hy sinh của biết bao người như em tôi.
Nhiều năm sau, tôi có dịp đến thăm nơi em đã chiến đấu. Đứng trước nghĩa trang liệt sĩ, nhìn hàng hàng ngôi mộ nằm bên nhau, tôi thấy lòng mình nghẹn lại. Tôi đặt bó hoa lên mộ em và nói rất khẽ:
– Em ơi, đất nước đã hòa bình rồi. Mẹ đã mất, nhưng mẹ luôn tự hào về em. Anh cũng luôn nhớ em. Lời hứa ngày xưa em không thể thực hiện, nhưng anh sẽ thay em sống thật tốt.
Tôi đứng thật lâu trước mộ em. Gió từ cánh rừng thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như thấy lại hình bóng cậu em trai năm nào, trẻ trung, vui vẻ, khoác ba lô lên vai và vẫy tay chào tôi trước lúc lên đường.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đã hy sinh thì không bao giờ mất. Với tôi, em không chỉ là một người lính đã ngã xuống. Em mãi là người em trai thân yêu, người đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.



