NGƯỜI EM TRAI KHÔNG BIẾT MẶT ANH
Nguyễn Thị Yến Nhi
Cậu bé sinh ra khi anh trai đã lên đường.
Trong nhà có một tấm ảnh của anh.
Mỗi ngày, cậu đều nhìn.
Mẹ nói:
“Đây là anh con.”
Cậu hỏi:
“Anh có về không?”
Mẹ đáp:
“Có.”
Cậu tin.
Cậu lớn lên bằng những câu chuyện về một người anh chưa từng gặp.
Mẹ kể anh thích đá bóng.
Thích ăn món mẹ nấu.
Hay trêu em gái.
Và rất thương gia đình.
Cậu học được cách yêu thương một người qua lời kể.
Rồi cậu trưởng thành.
Một ngày, gia đình nhận được tin anh đã hy sinh.
Cậu đứng trước tấm ảnh rất lâu.
Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng người trong ảnh sẽ không bước ra khỏi khung ảnh nữa.
Nhưng cậu không giận mẹ vì ngày trước đã nói “anh sẽ về”.
Cậu hiểu mẹ chỉ muốn giữ lại niềm hy vọng cho một đứa trẻ.
Nhiều năm sau, cậu có gia đình riêng.
Mỗi dịp lễ, ông lại kể cho con mình nghe về người bác.
Con ông hỏi:
“Bác có từng gặp bố không?”
Ông cười:
“Không. Nhưng bố biết bác rất rõ.”
Bởi một con người không nhất thiết phải được gặp mới có thể trở thành một phần trong cuộc đời.
Có những người hiện diện bằng ký ức.
Bằng những câu chuyện.
Bằng một tấm ảnh.
Và bằng tình yêu mà gia đình truyền lại qua nhiều thế hệ.



