Người Gác Bến Trong Đêm Biên Giới
Ông Nguyễn Thành Tài, sinh năm 1968, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi tuổi đời còn trẻ, ông tham gia lực lượng phục vụ tại khu vực biên giới Tây Nam trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Là người nhanh nhẹn, chịu khó và gan dạ, ông được giao nhiệm vụ hỗ trợ vận chuyển người và hàng hóa qua các tuyến sông nhỏ phục vụ đơn vị đóng quân nơi vùng biên. Những năm ấy, vùng biên giới còn hoang vu, đường sá đi lại vô cùng khó khăn. Nhiều khu vực chỉ có thể di chuyển bằng xuồng hoặc ghe nhỏ men theo kênh rạch giữa rừng tràm. Công việc của ông Nguyễn Thành Tài chủ yếu diễn ra vào ban đêm để tránh nguy hiểm và bảo đảm bí mật cho các chuyến vận chuyển. Dù cuộc sống thiếu thốn và thường xuyên đối mặt hiểm nguy, ông cùng đồng đội vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa nước nổi năm 1987. Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa một nhóm cán bộ cùng thuốc men sang điểm đóng quân phía bên kia tuyến kênh biên giới. Trời về khuya thì bất ngờ nổi gió mạnh, mưa lớn kéo đến khiến mặt nước nổi sóng dữ dội. Khi chiếc ghe đi đến đoạn giữa dòng, một cây tràm lớn bị nước cuốn va mạnh vào mạn ghe làm ghe chao đảo dữ dội. Một số thùng thuốc men suýt rơi xuống nước, trong khi nước bắt đầu tràn vào khoang ghe. Giữa tình huống nguy hiểm, ông Nguyễn Thành Tài lập tức dùng dây buộc cố định lại hàng hóa rồi nhanh tay tát nước ra ngoài. Điều khó khăn hơn là phía trước còn một đoạn dòng chảy xiết rất dễ làm ghe lật giữa đêm tối. Không để mọi người hoảng loạn, ông bình tĩnh hướng dẫn từng người giữ thăng bằng rồi tự mình đứng phía sau điều khiển mái chèo chống lại dòng nước mạnh. Mưa mỗi lúc một lớn, đôi tay ông rướm đỏ vì liên tục ghì mái chèo giữa sóng nước. Sau nhiều giờ vật lộn giữa dòng kênh tối đen, chiếc ghe cuối cùng cũng cập bến an toàn. Những thùng thuốc men được chuyển tới đơn vị kịp thời, còn mọi người trên ghe đều an toàn sau chuyến đi đầy hiểm nguy. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Tài mất bình tĩnh thì chiếc ghe rất dễ bị lật giữa dòng nước lớn”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Nguyễn Thành Tài chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải đưa anh em và hàng hóa tới nơi an toàn”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng ký ức về những con người âm thầm nơi tuyến hậu cần vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ. Họ không trực tiếp đứng giữa làn đạn nơi chiến trường, nhưng chính tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần giữ vững nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong thời hoa lửa. Câu chuyện của ông Nguyễn Thành Tài là minh chứng rằng có những chiến công được tạo nên từ những điều rất bình dị — từ mái chèo giữa đêm mưa, từ sự bình tĩnh trước hiểm nguy và từ trái tim luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ chung của đất nước.



