Người Gác Biên Cương
Tháng hai năm 1979, khi tôi vừa tròn 19 tuổi, cũng là lúc tôi bước vào một cuộc chiến không ai mong muốn. Biên giới phía Bắc chìm trong khói lửa, và chúng tôi được lệnh giữ một điểm cao quan trọng.
Cái lạnh vùng núi khiến tay chân tê cứng, nhưng không ai dám lơ là. Ban ngày là tiếng súng, ban đêm là sự im lặng đáng sợ trước những đợt tấn công bất ngờ.
Chúng tôi thiếu đủ thứ, từ lương thực đến thuốc men. Có những ngày chỉ ăn tạm vài nắm cơm khô, uống nước suối cầm hơi. Nhưng điều giữ chúng tôi đứng vững chính là ý nghĩ rằng sau lưng mình là quê hương.
Một lần, người bạn thân nhất của tôi bị thương nặng. Anh nắm tay tôi, nói yếu ớt rằng nếu tôi còn sống thì hãy thay anh giữ lấy mảnh đất này.
Sau trận chiến, tôi là người sống sót. Nhưng mỗi lần trở lại biên giới, tôi vẫn cảm thấy như anh và những người đã ngã xuống vẫn đang đứng đó, canh giữ từng tấc đất.



