Người Gác Cầu
Người dân bình dị góp sức cho kháng chiến.

Cây cầu gỗ nhỏ là con đường duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Đêm nào ông Tư cũng âm thầm ra sửa cầu sau những trận bom dữ dội. Đôi tay già nua của ông run lên vì lạnh nhưng chưa bao giờ ngừng làm việc. Có hôm cầu vừa sửa xong lại bị đánh sập ngay trong đêm. Ông chỉ lặng lẽ chống gậy quay lại bờ sông và tiếp tục vá cầu. Một chiến sĩ trẻ hỏi vì sao ông không nghỉ ngơi, ông cười hiền: “Còn cầu là còn hy vọng.” Đến ngày hòa bình, cây cầu ấy vẫn đứng vững bên dòng sông quê.



