Bài viết

Người Gác Cầu

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ là tuyến vận chuyển quan trọng của đơn vị. Đêm nào cũng vậy, Hòa đều nhận nhiệm vụ gác cầu. Trời rét căm căm, sương phủ trắng lối đi, nhưng anh chưa bao giờ rời vị trí.

Một lần, nước lũ dâng cao sau trận mưa lớn. Cầu rung lên dữ dội như muốn đổ sập. Đồng đội đề nghị rút lui chờ sáng, nhưng Hòa lắc đầu. Anh biết phía sau còn nhiều xe chở thuốc men và lương thực đang chờ qua.

Suốt đêm, Hòa cùng vài chiến sĩ dùng dây thừng và thân cây gia cố chiếc cầu. Nước suối cuồn cuộn chảy sát chân, nhiều lần tưởng cuốn trôi tất cả. Đến gần sáng, đoàn xe đầu tiên cũng vượt qua an toàn.

Khi người chỉ huy hỏi vì sao dám liều mạng như vậy, Hòa chỉ cười: “Nếu mình bỏ vị trí, anh em phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu cơm.”

Nhiều năm sau chiến tranh, cây cầu đã được thay bằng cầu bê tông lớn. Người dân địa phương vẫn kể cho con cháu nghe về người lính trẻ từng thức trắng nhiều đêm để giữ một nhịp cầu giữa thời bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn