Người gác cầu
Cây cầu nhỏ bắc qua con suối là con đường duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Đêm đến, người lính gác đứng lặng lẽ bên cầu, mắt không rời khỏi bóng tối phía xa. Gió lạnh thổi qua, áo mỏng run lên, nhưng tư thế của anh vẫn vững vàng. Anh hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả đoàn quân phía sau có thể gặp nguy hiểm. Vì thế, anh không cho phép mình mệt mỏi. Mỗi tiếng động lạ đều khiến anh căng mình cảnh giác. Người gác cầu không xuất hiện trong những trang sử lớn, nhưng sự thầm lặng của anh
Cây cầu nhỏ bắc qua con suối là con đường duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến. Đêm đến, người lính gác đứng lặng lẽ bên cầu, mắt không rời khỏi bóng tối phía xa. Gió lạnh thổi qua, áo mỏng run lên, nhưng tư thế của anh vẫn vững vàng. Anh hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả đoàn quân phía sau có thể gặp nguy hiểm. Vì thế, anh không cho phép mình mệt mỏi. Mỗi tiếng động lạ đều khiến anh căng mình cảnh giác. Người gác cầu không xuất hiện trong những trang sử lớn, nhưng sự thầm lặng của anh


