Bài viết

Người gác cầu đêm biên giới

Bắc Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh: Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc

Đêm miền biên ải lạnh buốt. Gió từ khe núi hun hút thổi qua cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối đầu nguồn. Đây là tuyến vận chuyển lương thực và đạn dược duy nhất cho chốt phía trước.

Chiến sĩ trẻ Phương nhận nhiệm vụ gác cầu.

Anh mới hai mươi mốt tuổi, quê ở một làng ven sông Cầu. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh dúi vào tay con trai chiếc khăn len cũ, dặn rằng nơi biên giới rét lắm, phải giữ gìn sức khỏe.

Đêm nay, chiếc khăn ấy vẫn quàng trên cổ Phương.

Khoảng gần sáng, tiếng động lạ vang lên phía đầu suối. Phương lập tức nín thở, ghé sát vào thành cầu lắng nghe. Tiếng chân người, tiếng lá khô bị dẫm gãy, rồi ánh đèn pin loang loáng trong sương.

Địch đang tìm cách đánh chiếm cây cầu.

Phương báo động về chốt, rồi cùng hai đồng đội bám trụ. Trận đánh diễn ra dữ dội ngay trên cây cầu hẹp chỉ đủ hai người đi.

Làn đạn xé màn đêm. Tiếng nước suối vỗ vào mố cầu như tiếng trống giục.

Một đồng đội bị thương, Phương vừa kéo bạn vào mép cầu an toàn, vừa tiếp tục chiến đấu. Khi băng đạn cuối cùng gần cạn, anh vẫn không lùi một bước.

Nhờ giữ được cây cầu đến sáng, đơn vị phía sau kịp chi viện, đẩy lùi đợt tấn công.

Nhiều năm sau, người dân vùng biên xây cây cầu bê tông mới khang trang hơn, nhưng họ vẫn gọi bằng cái tên thân thương:
“Cầu Phương” – để nhớ người lính trẻ đã giữ trọn con đường sống cho đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn