Bài viết

Người Gác Cầu Tre (1)

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa một vùng quê ven sông ở Quảng Ngãi có một chiếc cầu tre nhỏ bắc qua con lạch dẫn vào căn cứ cách mạng.

Ban ngày, cây cầu trông bình thường như bao chiếc cầu khác.

Nhưng ban đêm, đây là tuyến đường quan trọng để bộ đội và cán bộ qua lại.

Người được giao nhiệm vụ canh gác cây cầu là ông Năm Hòa.

Ông đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng rất nhanh nhẹn.

Đêm nào ông cũng mang theo chiếc đèn dầu nhỏ ra ngồi ở đầu cầu.

Nếu phát hiện dấu hiệu bất thường, ông sẽ báo động cho đơn vị.

Một đêm năm 1970, trong lúc tuần tra, ông phát hiện nhiều dấu chân lạ ven bờ sông.

Kinh nghiệm cho ông biết đó không phải dấu chân người dân trong vùng.

Ông lập tức bí mật theo dõi.

Quả nhiên, một toán lính biệt kích đang tìm cách tiếp cận cây cầu.

Ông nhanh chóng gửi tín hiệu báo động.

Các chiến sĩ trong căn cứ kịp thời triển khai lực lượng phòng thủ.

Âm mưu tập kích của địch bị thất bại.

Sáng hôm sau, chỉ huy đơn vị đến cảm ơn ông.

Ông chỉ cười:

– Tôi già rồi, không cầm súng đánh giặc được. Giữ cây cầu này cũng là góp sức cho kháng chiến.

Những năm tiếp theo, ông vẫn âm thầm làm công việc ấy.

Chiếc cầu tre nhỏ và người gác cầu già trở thành hình ảnh quen thuộc của cả vùng.

Ngày hòa bình lập lại, cây cầu tre được thay bằng cầu bê tông kiên cố.

Ông Năm không còn phải thức trắng mỗi đêm.

Nhưng người dân trong vùng vẫn nhắc đến ông như một người lính thầm lặng đã góp phần bảo vệ con đường dẫn tới tự do và hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn