Bài viết

NGƯỜI GÁC CẦU TRE

Hà Tĩnh17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1951, tại một vùng quê thuộc trung du Bắc Bộ, có một chiếc cầu tre nhỏ bắc qua con suối dẫn vào căn cứ kháng chiến. Cây cầu đơn sơ ấy là con đường duy nhất để các đội du kích và cán bộ qua lại.

Người được giao nhiệm vụ canh giữ cây cầu là ông Năm, một lão nông ngoài năm mươi tuổi.

Ban ngày, ông vẫn làm ruộng như bao người khác. Nhưng ban đêm, ông trở thành người gác cầu bí mật.

Mỗi tối, ông mang theo chiếc đèn dầu nhỏ và một cây gậy tre ra ngồi bên đầu cầu. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng quan trọng. Chỉ cần để địch phát hiện đường vào căn cứ, nhiều cán bộ có thể gặp nguy hiểm.

Một đêm mưa phùn lạnh giá, ông phát hiện những dấu chân lạ trên bãi cát ven suối.

Kinh nghiệm nhiều năm cho ông biết đó không phải dấu chân người trong làng.

Ông lập tức bí mật báo tin cho du kích.

Đúng như dự đoán, một toán lính Pháp đang tìm đường đột nhập khu căn cứ.

Nhờ thông tin của ông Năm, lực lượng du kích kịp thời bố trí phục kích.

Cuộc đột nhập thất bại.

Sau trận ấy, người dân trong vùng càng thêm quý trọng ông.

Nhưng ông chỉ cười hiền:

– Tôi chỉ giữ một cây cầu nhỏ thôi. Người ngoài mặt trận mới là những người đáng được nhắc đến.

Nhiều năm sau, cây cầu tre đã được thay bằng cầu bê tông. Nhưng câu chuyện về người gác cầu năm ấy vẫn được người dân truyền lại như một biểu tượng của lòng tận tụy với cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn