Cựu chiến binh

Người gác cầu tre lúc rạng đông

Trong những năm chiến tranh, một người dân quân được giao nhiệm vụ canh gác cây cầu tre nhỏ – tuyến đường duy nhất nối làng với khu vực vận chuyển. Ông đã nhiều đêm thức trắng để bảo vệ cây cầu an toàn cho người và hàng hóa qua lại.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại một vùng quê thuộc tỉnh Bình Định, hệ thống giao thông còn rất đơn sơ.

Nhiều cây cầu được dựng tạm bằng tre, gỗ để phục vụ đi lại và vận chuyển hàng hóa.

Một trong số đó là cây cầu tre bắc qua con suối nhỏ ở đầu làng.

Cây cầu tuy nhỏ nhưng rất quan trọng.

Là con đường duy nhất nối làng với khu vực tiếp tế.

Ông Phan Văn Độ khi ấy là một dân quân tự vệ của thôn.

Ông được giao nhiệm vụ gác cầu tre.

Công việc tưởng chừng đơn giản.

Nhưng lại vô cùng quan trọng.

Một buổi đêm, khi mọi người đã ngủ, ông Độ vẫn đứng ở đầu cầu.

Gió từ con suối thổi lên lạnh buốt.

Ánh trăng mờ nhạt chiếu xuống mặt cầu.

Ông cầm chiếc đèn dầu nhỏ.

Đi đi lại lại kiểm tra từng thanh tre.

Đảm bảo không có gì bất thường.

Đêm hôm ấy yên tĩnh.

Chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích.

Đến gần sáng, sương bắt đầu dày hơn.

Mặt cầu ướt trơn.

Ông Độ lấy dây buộc lại một số chỗ lỏng.

Rồi đứng sang một bên tiếp tục canh gác.

Một người đi qua cầu vào sáng sớm hỏi:

"Sao bác đứng đây suốt đêm vậy?"

Ông Độ cười nhẹ:

"Cầu này mà hỏng thì cả làng đi lại khó khăn lắm."

Người kia gật đầu cảm phục.

Sau đó tiếp tục lên đường.

Một lần khác, có tin báo máy bay có thể bay qua khu vực.

Ông Độ lập tức báo cho dân làng.

Mọi người nhanh chóng di chuyển đến nơi an toàn.

Cây cầu tre vẫn được ông canh giữ cẩn thận.

Không để xảy ra sự cố nào.

Những đêm dài như vậy lặp lại nhiều lần.

Có hôm ông chỉ chợp mắt vài phút.

Có hôm thức trắng suốt đêm.

Nhưng ông chưa từng bỏ vị trí.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, cây cầu tre được thay bằng cầu bê tông kiên cố.

Không còn cần người gác cầu nữa.

Nhưng ông Độ vẫn giữ lại chiếc đèn dầu cũ.

Chiếc đèn từng soi sáng những đêm rạng đông trên cây cầu nhỏ.

Mỗi khi nhìn lại, ông nhớ đến những đêm dài canh gác.

Những đêm mà sự bình yên của cả làng được giữ gìn bằng sự lặng lẽ của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn