Bài viết

NGƯỜI GÁC CẦU TREO

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GÁC CẦU TREO

Ở vùng cao của Suối Quyền có một cây cầu treo nhỏ bắc qua dòng suối sâu chảy xiết quanh năm.

Bây giờ cây cầu đã được sửa chắc chắn bằng sắt thép, trẻ em đi học qua lại dễ dàng. Nhưng người dân trong bản vẫn quen gọi đó là “cầu ông Phìn”.

Bởi suốt gần hai mươi năm, có một người cựu chiến binh ngày nào cũng lặng lẽ ra cây cầu ấy từ sáng sớm đến tận chiều muộn.

Ông là Triệu A Phìn — người Dao đỏ, mái tóc giờ đã bạc trắng như sương núi.

Ngày trẻ, ông từng là lính công binh.

Ông sinh năm 1951 trong một gia đình nghèo ở Suối Quyền.

Thuở nhỏ, mỗi lần mùa mưa đến, con suối trước bản lại dâng nước dữ dội.

Nhiều trẻ em phải nghỉ học vì không qua được suối.

Có năm, một người trong bản bị nước cuốn khi cố vượt dòng lũ.

Từ đó ông luôn sợ tiếng nước réo mỗi mùa mưa.

Năm 1972, ông nhập ngũ.

Ông được phân về đơn vị công binh chuyên bắc cầu và sửa đường phục vụ chiến trường.

Công việc ấy nguy hiểm vô cùng.

Cầu vừa dựng xong có thể bị bom đánh sập bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu không có cầu, bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực và đạn dược.

Một lần giữa mùa mưa lớn, đơn vị ông nhận nhiệm vụ dựng cầu tạm qua con sông đang lũ mạnh.

Nước cuồn cuộn đập vào cọc cầu khiến ai cũng lo sợ.

Trong lúc thi công, dây neo chính bất ngờ bị đứt.

Một chiến sĩ trẻ bị dòng nước cuốn trôi.

Không kịp suy nghĩ, ông Phìn buộc dây vào người rồi lao xuống dòng nước lạnh buốt kéo đồng đội vào bờ.

Sau trận ấy, ông bị sốt nặng nhiều ngày.

Nhưng cây cầu vẫn hoàn thành đúng thời gian để đoàn xe quân sự tiếp tục hành quân.

Người chỉ huy đã nói với ông:

“Người lính công binh không chỉ dựng cầu bằng thép… mà còn dựng đường sống cho đồng đội.”

Sau ngày hòa bình, ông trở về Suối Quyền.

Quê hương vẫn còn nhiều khó khăn.

Con suối trước bản năm nào vẫn là nỗi lo mỗi mùa mưa.

Trẻ em đi học phải bám dây rừng để qua nước.

Người già thì sợ không dám sang bên kia suối.

Nhìn cảnh ấy, ông lại nhớ những cây cầu giữa chiến trường.

Ông nghĩ:

“Nếu ngày xưa mình bắc cầu cho bộ đội đi qua bom đạn được… thì giờ cũng phải giúp bà con qua suối an toàn.”

Thế là ông vận động dân bản góp tre, góp gỗ dựng cây cầu treo đầu tiên.

Ngày dựng cầu, ông tự mình leo dây từ sáng đến tối dù đôi chân đã đau vì vết thương cũ.

Mất gần hai tháng, cây cầu hoàn thành.

Ngày lũ trẻ lần đầu tiên tung tăng chạy qua cầu để tới trường, ông Phìn đứng dưới gốc cây bên suối nhìn rất lâu rồi lặng lẽ mỉm cười.

Từ đó, ngày nào ông cũng ra kiểm tra cầu.

Mưa lớn thì siết lại dây.

Ván mục thì thay.

Có hôm nửa đêm nghe nước lũ dâng, ông còn cầm đèn pin ra cầu xem có an toàn không.

Người dân bảo:

“Ông già rồi, nghỉ đi.”

Ông chỉ cười:

“Hồi chiến tranh giữ cầu còn được… giờ giữ cầu cho trẻ con càng phải cố.”

Không chỉ bà con ở Suối Quyền, người dân từ Sùng Đô, Nậm Mười và Sơn Lương mỗi lần qua cầu đều quen thuộc với bóng dáng ông lặng lẽ đứng bên lan can kiểm tra từng sợi dây thép.

Nhiều năm sau, Nhà nước xây cây cầu mới kiên cố hơn.

Ngày khánh thành cầu, ai cũng mời ông cắt băng.

Ông ngượng ngùng mãi mới chịu bước lên.

Khi tiếng vỗ tay vang khắp bờ suối, ông chỉ nhìn dòng nước dưới chân cầu rồi khẽ nói:

“Có cầu rồi… trẻ con sẽ không còn sợ mùa mưa nữa.”

Giờ đây, tuổi đã cao, ông không còn đủ sức sửa cầu như trước.

Nhưng mỗi chiều, người dân vẫn thấy ông chống gậy ra đứng bên thành cầu nhìn học sinh ríu rít tan trường.

Dòng suối vẫn chảy ào ào giữa núi rừng Tây Bắc.

Còn cây cầu ấy vẫn lặng lẽ nối hai bờ như chính cuộc đời của người cựu chiến binh già — âm thầm, bền bỉ và dành trọn để nối những con đường bình yên cho quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn