Người Gác Cầu Treo Giữa Dòng Sông Biên Giới
Ông Võ Văn An, sinh năm 1948, thuộc thế hệ đã đi qua chiến tranh và tiếp tục gắn bó với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau hòa bình. Sinh ra ở vùng đồng bằng Nam Bộ, ông sớm quen với sông nước, phà đò và cuộc sống lao động vất vả của người dân miền Tây. Sau những năm đất nước ổn định, ông tham gia lực lượng dân công – hậu cần tại một khu vực biên giới, nơi đời sống người dân còn thiếu thốn, giao thông cách trở. Công việc của ông là trực và bảo vệ một cây cầu treo nhỏ bắc qua con sông nối liền khu dân cư với tuyến đường chính, phục vụ cả dân sinh và hoạt động của lực lượng làm nhiệm vụ. Thời điểm đó, cầu đường ở vùng biên còn đơn sơ. Cây cầu treo này là tuyến huyết mạch duy nhất giúp vận chuyển hàng hóa, lương thực và thuốc men. Chỉ cần cầu bị hư hỏng hoặc gián đoạn, cả khu vực có thể bị cô lập trong nhiều ngày. Ông Võ Văn An được phân công trực cầu, kiểm tra dây cáp, mặt cầu và hướng dẫn người dân qua lại an toàn, đặc biệt vào mùa mưa lũ khi dòng sông chảy xiết và gió lớn thường xuyên xảy ra. Một tình tiết cụ thể khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa lũ năm 1982. Hôm đó, sau nhiều ngày mưa lớn liên tục, nước sông dâng cao và chảy rất mạnh. Trong lúc ông đang trực tại đầu cầu, một cơn gió lớn bất ngờ ập đến khiến dây cáp cầu treo bị rung mạnh, mặt cầu lắc lư dữ dội, gây nguy hiểm cho những người đang chuẩn bị qua sông. Đúng lúc đó, có một chuyến xe chở thuốc men và nhu yếu phẩm đang đi đến giữa cầu thì buộc phải dừng lại vì cầu rung quá mạnh. Nếu không xử lý kịp thời, nguy cơ sập hoặc lật xe là rất lớn. Ngay lập tức, ông Võ Văn An chạy lên giữa cầu giữa mưa gió, dùng dây neo phụ cố định lại một bên cáp để giảm độ rung. Đồng thời, ông ra hiệu cho xe dừng lại, không tiếp tục di chuyển để tránh nguy hiểm. Trong lúc gió giật mạnh, mặt cầu rung lắc khiến việc đứng vững rất khó khăn. Có đoạn ông phải bám chặt vào dây cáp, từng bước di chuyển để kiểm tra lại điểm neo chính của cầu. Điều khó khăn hơn là trời mưa lớn làm tầm nhìn hạn chế, nước từ sông bắn lên khiến mặt cầu trơn trượt. Nhưng ông vẫn kiên trì cùng vài người dân địa phương gia cố tạm thời các điểm neo, giữ ổn định cho cây cầu. Sau một thời gian căng thẳng, cây cầu treo dần ổn định trở lại, xe chở hàng tiếp tế được hướng dẫn qua cầu an toàn, không xảy ra sự cố. Một người dân năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu không có chú An chạy lên giữ cầu thì chuyến xe chở thuốc chắc không qua được, rất nguy hiểm”. Nhắc về chuyện cũ, ông Võ Văn An chỉ nhẹ nhàng nói: “Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ cho cây cầu đứng vững để bà con và hàng hóa còn qua lại được”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng hình ảnh người gác cầu treo giữa dòng sông vẫn còn được nhiều người nhắc lại như một ký ức đẹp. Điều đáng quý ở ông không phải là những việc lớn lao, mà là sự bình tĩnh, trách nhiệm và tinh thần dám đứng giữa hiểm nguy để giữ an toàn cho người khác. Câu chuyện về ông Võ Văn An là minh chứng rằng trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những phút giây bám dây cáp giữa gió lũ, họ đã góp phần giữ vững nhịp sống và sự an toàn cho nhân dân nơi vùng biên giới.

